Nghi ngờ

Có một người đánh mất cái rìu, và anh ta nghi ngờ cậu bé nhà bên.

 

Một khi bạn nghi ngờ, tâm trí đã trở nên chủ động. Bây giờ nghi ngờ có đó, và nghi ngờ sẽ bắt đầu phóng chiếu mọi thứ. Người này nghi ngờ cậu bé nhà bên.

Anh ta theo dõi cậu bé đang bước đi – và tất nhiên, anh ta tuyệt đối chắc chắn rằng trong chính việc bước đi này anh ta có thể thấy kẻ cắp. Cách cậu bé bước đi là cách kẻ cắp bước đi – Nó đã đánh cắp chiếc rìu của anh ta. Cách diễn đạt của nó…. Mắt cậu bé đang cố che giấu cái gì đó. Nó không nhìn thẳng, nó đang né tránh: nó là kẻ cắp. Việc nói của nó vòng vo. Nó đang cố lừa dối: nó là kẻ cắp. Hành vi của nó là không bình thường… cái gì đó bất thường, cái gì đó đè nặng trong lòng nó. Nó đã không còn là cùng người như nó vẫn vậy. Chiếc rìu nặng trĩu trên đầu nó. Cách cư xử của nó… mọi thứ đều cho bằng chứng, mọi thứ về nó tiết lộ sự kiện rằng nó đã ăn cắp chiếc rìu.

Bạn cũng biết rằng điều này xảy ra cho bạn. Một khi bạn nghi ngờ một thứ bạn bắt đầu phóng chiếu nó. Một khi nghi ngờ đi vào, hạt mầm có đó. Thế thì mọi thứ thay đổi.

Nếu bạn đang trong yêu với người đàn bà – và cô ấy thậm chí có thể đã không mơ rằng cô ấy đang yêu bạn, nhưng nếu bạn đang trong yêu, thế thì mọi thứ – cách cô ấy bước, cách cô ấy nói lời chào, cách cô ấy đứng gần bạn, mọi thứ đều giúp vào: cô ấy đang trong yêu. Bạn trở nên ngày càng chắc chắn rằng cô ấy đang trong yêu. Cô ấy thậm chí có thể không nghi ngờ, chính ý tưởng này có thể đã không xuất hiện cho cô ấy, nhưng bạn thì chắc chắn. Cô ấy có thể chỉ vẫn như cũ, nhưng bạn thì không còn như cũ – tâm trí bạn đang mang cái gì đó trong nó, hạt mầm, phóng chiếu. Tâm trí bạn bị đè nặng với một ý tưởng. Hay, bạn nghi ngờ vợ bạn hay chồng bạn không trung thành. Một khi ý tưởng này đi vào thế thì bạn sẽ thấy các bằng chứng.

Nhớ điều này, đây là tính điên là gì: đầu tiên bạn quyết định và thế rồi bạn tìm bằng chứng. Và bạn bao giờ cũng tìm thấy chúng. Sự sống là bao la. Một khi bạn quyết định – và đây là con đường của tính điên, rằng đầu tiên bạn quyết định thế rồi bạn bắt đầu tìm bằng chứng. Những bằng chứng đó không phải là bằng chứng thực, những bằng chứng đó là bằng chứng rởm. Chúng ít nhiều là những hợp lí hoá. Nhưng bạn đã quyết định hoàn cảnh này.

Bằng chứng phải là đầu tiên, và thế rồi mới tới quyết định. Nhưng mọi người quyết định trước hết, thế rồi họ bao giờ cũng tìm thấy bằng chứng. Nhớ, bất kì cái gì bạn quyết định, bạn sẽ tìm thấy. Không ai có thể ngăn cản bạn khỏi việc tìm thấy nó. Nếu bạn quyết định có Thượng đế bạn sẽ tìm thấy thượng đế. Nếu bạn quyết định không có Thượng đế bạn sẽ tìm thấy rằng không có Thượng đế. Nếu bạn quyết định rằng số mười ba là điểm gở, nó sẽ là gở, bạn sẽ tìm thấy những bằng chứng mọi ngày rằng số mười ba có cái gì gở trong nó. Vào ngày thứ mười ba của tháng cái gì đó sẽ đi sai. Nó đi sai mọi ngày, nhưng thế thì bạn không chú ý gì tới nó. Nhưng vào ngày thứ mười ba, bạn chú ý. Ở Mĩ, trong nhiều khách sạn họ không có tầng thứ mười ba vì không ai muốn ở trên tầng mười ba. Cho nên sau tầng mười hai là tới tầng mười bốn. Tầng mười ba không bao giờ tới.

Tôi đã đọc một bài báo: Một người đã tìm ra hàng nghìn thứ để chứng minh rằng số mười ba thuộc về quỉ. Anh ta đã tích luỹ hàng nghìn sự kiện: vào ngày thứ mười ba của từng tháng – bao nhiêu vụ giết người đã xảy ra trên thế giới, bao nhiêu vụ cướp bóc, bao nhiêu người tự tử, bao nhiêu tai nạn ô tô, bao nhiêu người trở nên điên vào ngày đó, ngày thứ mười ba. Anh ta đã tích luỹ hàng nghìn sự kiện. Ai đó đã gửi cho tôi bài báo này – người đó cũng bị ấn tượng. Người ta phải bị ấn tượng; người này đã ép buộc nhiều sự kiện thế để hỗ trợ cho ý tưởng này.

Tôi đã viết cho người đã gửi cho tôi bài báo này, “Bạn cố tìm cùng điều này cho số mười hai đi, và bạn sẽ thấy cùng số vụ giết người, cướp bóc, đau tim, tự tử, người phát điên. Bất kì số nào cũng được. Bạn chỉ quyết định trước hết về con số, và thế rồi bạn liên tục nhìn vào sự sống và bạn sẽ thấy…. Nếu bạn quyết định rằng số mười ba là tốt, thế thì bạn sẽ thấy các sự kiện khác nào đó: bao nhiêu người lấy nhau, bao nhiêu trẻ con được sinh ra, bao nhiêu người rơi vào yêu.”

Vào ngày thứ mười ba, mọi người lấy nhau, mọi người li dị nữa. Điều đó là tuỳ vào bạn, bạn chọn cái nào. Mọi người được sinh ra và mọi người cũng chết đi. Trong thực tại mọi ngày là như nhau. Thực tại không thiên vị. Nhưng tâm trí của bạn… nếu nó bắt đầu vận hành, bạn sẽ thấy….

Mọi người tới tôi – nếu họ đã quyết định rằng tôi là người xấu, gần như bao giờ họ cũng tìm ra bằng chứng. Không ai có thể ngăn cản họ; họ bao giờ cũng tìm thấy bằng chứng. Sự sống là bao la. Nó là cả mùa hè và mùa đông. Nó là cả tốt và xấu. Nó là cả đúng và sai. Nó cũng giống như hai cánh của chim – bạn không thể hiện hữu mà không có cả hai. Một người tới người đã quyết định rằng người này xấu – người đó sẽ tìm ra mọi bằng chứng. Người khác tới người đã quyết định rằng người này là tốt – người đó cũng sẽ có mọi bằng chứng. Sự sống cho bạn cơ hội phong phú. Mọi phương án đều để mở.

Một khi người đó nghi ngờ rằng cậu bé này đã ăn cắp rìu của anh ta, anh ta theo dõi nó bước đi, và trong mọi việc bước anh ta có thể thấy ra kẻ cắp. Mọi thứ về cậu bé tiết lộ ra rằng nó đã ăn cắp chiếc rìu.

 

Ngay sau đó người này đào đất trong vườn và anh ta tìm thấy chiếc rìu.

Đột nhiên mọi thứ thay đổi.

Một hôm khác anh ta lại nhìn cậu bé nhà bên. Không có gì trong hành vi và thái độ của cậu bé gợi ý rằng nó ăn cắp chiếc rìu.

 

Mọi thứ thay đổi. Cậu bé này vẫn còn như vậy. Cậu bé này thậm chí không nhận biết về điều đang xảy ra. Cậu bé đã trở thành kẻ cắp, bây giờ cậu bé không còn là kẻ cắp – cậu bé hay, ngoan, rất tốt! Nhìn việc nó bước đi – hồn nhiên thế. Cậu bé vẫn còn như cũ nhưng tâm trí của người này đã thay đổi.

Nếu bạn mang tâm trí của bạn vào thực tại bạn sẽ thấy cái gì đó mà không có đó. Bạn có thể bỏ lỡ cái gì đó mà đang có đó. Người Hindu gọi điều này là mang tâm trí tới thực tại, maya. Đây là căn nguyên của mọi ảo tưởng.

Nếu bạn muốn hiểu quan niệm Hindu về maya, đây là cơ sở. Nếu bạn sống qua tâm trí, bạn sống trong maya, bạn sống trong ảo tưởng, bạn sống trong phóng chiếu và ý tưởng riêng của bạn. Các tầng ý nghĩ của bạn che kín bạn khỏi thực tại và che kín thực tại khỏi bạn. Bỏ tâm trí là bỏ maya, chính cơ sở của mọi ảo giác. Một khi tâm trí không có đó, đột nhiên cái đang vậy được lộ ra. Và cái đó là Thượng đế, không phải ý tưởng của bạn về Thượng đế.

Người Hindu bao giờ cũng thấy Krishna thổi sáo; không người Ki tô giáo nào đã bao giờ thấy Krishna thổi sáo. Thực ra, với tâm trí Ki tô giáo mọi việc thổi sáo này và các cô gái múa xung quanh có chút ít báng bổ. Điều đó dường như không đúng. Krishna có vẻ giống người hippie. Người Ki tô giáo không thể nghĩ về ông ấy là Thượng đế. Không thể được. Thượng đế phải nghiêm nghị. Thực ra Thượng đế bao giờ cũng phải trên cây chữ thập, người tử vì đạo, mang toàn thể gánh nặng của nhân loại, cố loại bỏ mọi tội lỗi cho nhân loại. Làm sao ông ấy có thể thổi sáo được? Không thể được. Ông ấy là cứu tinh cho các tội; ông ấy mang tải trọng như núi – của mọi nhân loại. Số phận của nhân loại phụ thuộc vào ông ấy – và ông ấy đang chơi với gái sao? Krishna có vẻ như kẻ ăn chơi. Không, không giống Thượng đế chút nào.

Với người Ki tô giáo, Jesus đi tới buồn bã, người buồn nhất bạn có thể hình dung – chính bộ mặt giống chết nhiều hơn là giống sống. Bị đóng đinh. Chết được tôn thờ, không phải sống; rất nghiêm nghị. Người Ki tô giáo nói rằng Jesus không bao giờ cười. Điều đó có thể không đúng nhưng người Ki tô giáo có ý tưởng đó. Làm sao Thượng đế có thể cười khi có nhiều khổ thế, khi có nhiều tội lỗi thế? Làm sao Thượng đế có thể cười khi có Việt Nam và có Cam pu chia và khi có Israel và mọi kiểu chiến tranh và giết người và sát hại? Làm sao Thượng đế có thể thổi sáo được? Không thể được. Ông ấy phải nghiêm nghị, trên cây chữ thập.

Với tâm trí Ki tô giáo cây chữ thập là biểu tượng, không phải sáo. Nhưng với người Hindu, nghĩ về Thượng đế trên cây chữ thập sẽ có vẻ đơn giản là ngớ ngẩn, vì Thượng đế phải là tiếng cười, việc ca hát, niềm hân hoan, mở hội mừng! Thượng đế phải là phúc lạc, thổi sáo, vì toàn thể sự tồn tại là mở hội mừng.

Bạn không bao giờ thấy bất kì hoa nào trên cây chữ thập, bạn không bao giờ thấy bất kì chim nào trên cây chữ thập. Bạn không bao giờ thấy bất kì sông nào buồn, bất kì núi nào buồn. Toàn thể sự tồn tại đang thổi sáo. Đó là nghĩa của việc Krishna thổi sáo: hội mừng diễn ra khắp xung quanh, một cách liên tục. Và năng lượng nữ tính nhảy múa.

Đó là cách Thượng đế nên là vậy: cả hai cực gặp gỡ trong ông ấy, trong ôm choàng sâu sắc với năng lượng riêng của ông ấy, với sáng tạo riêng của ông ấy. Đấng sáng tạo và việc sáng tạo, nam và nữ, âm và dương, khẳng định và phủ định phải múa cùng nhau – bằng không không thể có múa được. Làm sao người có thể múa một mình? Điều đó sẽ có vẻ ngu. Để làm gì? … Vì người là một nửa, và làm sao một nửa có thể múa được? Chỉ cái toàn thể có thể múa.

Khi vòng tròn trở thành toàn thể múa tự bản thân nó xảy ra, theo cách riêng của nó. Không có nhu cầu – hội mừng tới theo cách riêng của nó. Nó đơn giản xảy ra – y hệt vậy. Nó xảy ra! – Krishna không cố múa, ông ấy không phải là diễn viên. Ông ấy không thao túng. Năng lượng nữ có đó, và năng lượng nam được thoả mãn, sự mãn nguyện sâu sắc. Việc gặp gỡ, hôn nhân. Múa là tự phát.

Người Hindu không thể nghĩ rằng Jesus không bao giờ cười. Nếu như ông ấy không bao giờ cười, thế thì ông ấy chẳng biết gì. Ông ấy phải là bản thân tiếng cười – điều sâu sắc nhất mà là có thể. Jesus phải là người cười sảng khoái; bằng không thì không thể được.

Nhưng đây là những quan niệm. Người Hindu sẽ nghĩ theo thuật ngữ riêng của người đó, thế thì Thượng đế Hindu xuất hiện; người Ki tô giáo nghĩ theo lời riêng của người đó, theo cách riêng, ý thức hệ riêng của người đó, và Thượng đế Ki tô giáo tới. Nhưng cả hai đều là bịa đặt tâm trí. Chả cái nào là thực, cả hai là các phóng chiếu.

Chừng nào mọi krishna và mọi christ chưa bị bỏ đi, bạn sẽ không có khả năng biết được thực tại. Họ toàn là mơ, do bạn tạo ra. Mơ đẹp, nhưng vẫn là mơ thôi.

Khi bạn một mình còn lại, tỉnh táo thụ động, không làm gì, chỉ hiện hữu, đột nhiên thực tại bùng ra trong vụ nổ. Và nó sẽ không tương ứng với bất kì ý thức hệ nào, không Hindu giáo không Ki tô giáo không Mô ha mét giáo. Mọi ý thức hệ bị siêu việt lên. Ý thức hệ là rất chật hẹp. Thực tại là bao la vô hạn. Nó không thể bị chứa bởi bất kì ý tưởng nào. Nó không thể bị chứa bởi bất kì khái niệm nào. Nó không thể hiện diện.

Tâm trí là thứ quá hẹp: nó không thể bao quanh thực tại, nó phải tan biến trong thực tại.

 

Từ “Y như vậy”, Ch.5 Trò chơi tâm trí

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *


Notice: ob_end_flush(): failed to send buffer of zlib output compression (0) in /home/nhoshn0t/public_html/wp-includes/functions.php on line 5493