Osho ơi, Quỉ dường như phổ biến như Mao Trạch Đông trong những ngày này. Sao vậy? Tại sao Quỉ hấp dẫn thế?
Bodhi,
Quỉ không là gì ngoài mặt kia của Thượng đế. Các tôn giáo đã từng ca ngợi Thượng đế và kết án Quỉ, và Quỉ là mặt kia của Thượng đế. Từ ‘devil-quỉ’ là hay; nó bắt nguồn từ gốc tiếng Phạn có nghĩa là thiêng liêng. ‘Thiêng liêng’ và ‘quỉ’ cả hai bắt nguồn từ cùng gốc, dev: trong tiếng Phạn nó trở thành Devadata – Thượng đế. Quỉ và Điều thiêng liêng, cả hai là cùng một – nhưng nếu bạn kìm nén một phần của Thượng đế, một khía cạnh của con người của ông ấy, sớm hay muộn nó sẽ khẳng định bản thân nó.
Bây giờ có những nhà thờ, đặc biệt ở phương Tây, các nhà thời dành riêng cho Quỉ. Đệ tử của Quỉ đang tăng lên, mọc như nấm khắp thế giới. Nhà thờ Quỉ đầu tiên có đó ở Mĩ, nơi mọi người tụ tập và tôn thờ Satan. Satan ngụ ý ‘quỉ’, đó là từ A rập cho ‘quỉ’. Mọi loại các thứ kì dị đang diễn ra trên thế giới, nhưng lí do cho chúng và trách nhiệm là trách nhiệm của các linh mục. Trong nhiều thế kỉ họ đã từng kìm nén các mặt của Thượng đế. Bạn không thể kìm nén được bất kì cái gì mãi mãi; sớm hay muộn nó sẽ khẳng định bản thân nó.
Ở phương Đông, đặc biệt ở Ấn Độ, không có tôn thờ Quỉ chút nào. Điều đó không thể xảy ra được – vì chúng ta đã chấp nhận nó, chúng ta đã không bao giờ bác bỏ nó. Ba ngôi Ấn Độ, trimurti, ba mặt của Thượng đế, phải được hiểu. Brahma, Vishnu, Mahesh: đây là ba mặt của Thượng đế. Brahma là Thượng đế sáng tạo, mặt sáng tạo, Vishnu, mặt duy trì thế giới, sự tồn tại, giữ cho nó hoạt động, và Mahesh, kẻ phá huỷ, người phá huỷ thế giới.
Bây giờ, người Ki tô giáo không thể quan niệm được về Mahesh là Thượng đế. Thượng đế bao giờ cũng phải là đấng sáng tạo. Người Ki tô giáo quan niệm về Thượng đế như đấng sáng tạo làm cho điều đó thành Thượng đế rất giới hạn. Thế thì trách nhiệm của ai để phá huỷ mọi thứ? – vì có cả việc phá huỷ nữa, và không sáng tạo nào là có thể mà không có phá huỷ. Sáng tạo là có thể chỉ qua phá huỷ. Thượng đế cho sự sống – và ai cho chết? Ai đó phải có trách nhiệm cho chết nữa, nhưng Thượng đế không thể chịu trách nhiệm cho chết.
Người Ki tô giáo sợ thế; Thượng đế của họ có tính bộ phận. Ý tưởng Ấn Độ về Thượng đế là toàn bộ hơn: với một tay ông ấy sáng tạo, với tay kia ông ấy phá huỷ nữa. Ông ấy là tốt và ông ấy là xấu nữa; ông ấy là sáng và tối cả hai, sống và chết cả hai. Và nếu Thượng đế là cả hai, chỉ thế thì Thượng đế có thể là siêu việt. Khi bạn là cả hai, bạn siêu việt trên cả hai.
Bạn hỏi tôi: Quỉ dường như phổ biến như Mao Trạch Đông trong những ngày này. Sao vậy? Tại sao Quỉ hấp dẫn thế?
Điều đó là vì việc kìm nén lâu dài qua Ki tô giáo. Mặt Quỉ của Thượng đế đã bị phủ nhận hoàn toàn. Bây giờ sau hai mươi thế kỉ kìm nén nó đã trở thành rất mạnh, nó đã thu thập quá nhiều năng lượng – nó đang bùng nổ khắp các chỗ. Nó chắc chắn trở nên ngày càng hấp dẫn hơn. Thượng đế dường như là đáng thương so với Quỉ.
Người Ki tô giáo, đặc biệt các linh mục, đã từng nói nhiều về Thượng đế tới mức họ đã làm cho từ này gần như thành kinh tởm, buồn nôn. Họ đã nói nhiều thế về Thượng đế và Thượng đế của họ dịu dàng thế, chỉ dịu dàng là được phép nói cho Thượng đế. Thượng đế của họ không có muối; nó là đường trắng tinh khiết, là cái tên khác cho chất độc. Cho nên Thượng đế Ki tô giáo đã tạo ra một loại bệnh đái đường trên khắp thế giới. Nó là giả vì nó là bộ phận, và phần kia sẽ báo thù.
Thượng đế phải được chấp nhận trong tính toàn bộ của nó. Toàn thể sự tồn tại này là thiêng liêng: đừng bác bỏ bất kì cái gì. Mọi thứ là tốt ở chỗ của nó. Muối được cần nhiều như kẹo. Ngay cả đắng cũng có chỗ riêng của nó, niềm vui riêng của nó, vị riêng của nó. Gai trên bụi hồng có chức năng riêng của nó; nó là vệ sĩ cho hoa hồng, nó bảo vệ hoa hồng. Đừng phủ nhận nó, đừng cắt tỉa mọi gai, bằng không hoa hồng sẽ chết.
Sự sống tồn tại qua các đối lập cực. Và điều này đã là bước sai lầm, rằng chúng ta đã chọn chỉ một cực: Thượng đế chỉ là khẳng định. Thế thì phủ định phải được trao cho thực thể nào đó, thực thể hư cấu nào đó, Quỉ. Quỉ không tồn tại. Không có địa ngục, mọi thứ đều là thiên đường. Vâng, có hai tình huống: bạn có thể rơi vào ngủ trong thiên đường hoặc bạn có thể thức, nhưng không có địa ngục.
Tôi tuyệt đối phủ nhận địa ngục. Và nếu có khổ trong sự sống, nó là một phần của sự sống. Nếu có chết, nó là quá trình sống, nó là việc làm mới lại sống; nó cho bạn thân thể mới, mẫu mới. Thân thể cũ mục nát bị lấy đi và bạn được cho mẫu tươi mới. Chết không chống lại sống nhưng trong phục vụ sống. Ngay cả điều chúng ta biết là xấu cũng trong phục vụ tốt. Vâng, nếu bạn đủ khôn ngoan bạn có thể biến đổi chất độc thành thuốc. Và nếu bạn ngu ngay cả thuốc cũng có thể nguy hiểm, nó có thể trở thành chất độc.
Phương Tây sẽ phải thay đổi ý tưởng của nó về Thượng đế. Và ý tưởng phương Tây không còn là phương Tây nữa – nó đã lan ra khắp thế giới. Các nhà truyền giáo Ki tô giáo đã làm điều hại thế; họ đã nhấn chìm mọi loại tôn giáo khác; họ đã chuyển gần nửa trái đất vào Ki tô giáo. Họ đã phá huỷ mọi sự đa dạng. Họ đã đem ý tưởng một chiều, rất kì quặc về Thượng đế cho nhân loại. Và ý tưởng của họ về Thượng đế là rất non nớt, nó thậm chí chưa chín chắn. Và ý tưởng của họ về Thượng đế lấy người làm trung tâm, nó được làm theo hình ảnh về người. Và họ đã từng cố gắng vất vả để làm cho Thượng đế thành thánh nhân lớn. Toàn thể nỗ lực của họ đã tạo ra tình huống này: phần bị phủ nhận bây giờ sẵn sàng bùng nổ. Phủ nhận bao giờ cũng nguy hiểm; kìm nén là nguy hiểm. Chúng ta phải trả giá vô cùng cho nó.
Chấp nhận cả hai cực đi. Âm và dương cả hai được cần cho điện xảy ra; tốt và xấu cả hai được cần cho thế giới tiếp diễn; chúng giống như hai bánh xe của xe bò kéo. Tội nhân và thánh nhân cả hai đều được cần. Đó là cách tiếp cận của tôi, tôi yêu tội nhân nhiều như thánh nhân – và nếu tôi phải chọn, nếu tôi bị buộc chọn, tôi sẽ chọn tội nhân thay vì thánh nhân, vì tội nhân ít nhất cũng là đích thực. Bạn không thể tìm ra tội nhân rởm – bạn đã bao giờ nghe nói tới từ ‘tội nhân rởm’ chưa? Thánh nhân rởm có đó; thực ra chín mươi chín chấm chín phần trăm các thánh nhân là rởm – vì hiếm khi có một Jesus hay một Phật. Hiện tượng đó là rất hiếm; chúng ta đã làm cho nó thành hiếm. Chúng ta đã làm cho gần như không thể có chuyện bất kì ai là một Jesus hay một Phật; chúng ta tạo ra mọi loại chướng ngại vật. Và cho dù ai đó trở thành một Jesus, chúng ta không dung thứ người đó – chúng ta giết người đó vào khoảnh khắc chúng ta trở nên nhận biết….
Jesus đã sống chỉ ba năm như Christ. Trong ba mươi năm ông ấy đã trong việc chuẩn bị, trong thiền, trong tìm kiếm. Sau ba mươi năm khi ông ấy đạt tới tỏ ngộ, ông ấy đi ra chợ búa và bắt đầu cho thông điệp rằng ông ấy đã đạt tới. Điều đó mất ba năm để việc đó trở nên được biết tới cho mọi người rằng người này đã đạt tới. Họ đã giết ông ấy ngay lập tức.
Khi Mansoor đạt tới tính Thượng đế ông ấy đã tuyên bố, “Ana’l Haq! Ta là Thượng đế!” Thầy ông ấy, Junaid, đã nói, “Giữ yên lặng đi. Ta biết, ông biết, thế là đủ. Không cần nói điều đó cho bất kì ai – bằng không ông sẽ bị nguy hiểm và ông sẽ tạo ra nguy hiểm cho ta và cho các đệ tử khác nữa. Vâng, ta chấp nhận,” Junaid nói, “Ta có thể thấy ông đã đạt tới. Nhưng để nó là bí mật giữa ta và ông.”
Nhưng Mansoor đã không thể giữ bí mật cho điều đó; rất khó giữ bí mật nó. Không ai đã bao giờ có khả năng giữ bí mật nó. Sẽ có những khoảnh khắc khi ông ấy trong cực lạc sâu và ông ấy sẽ bắt đầu lại kêu to “Ta là Thượng đế!” Chẳng mấy chốc tin tức lan rộng. Các tu sĩ đi tới nhà vua và họ nói, “Điều này là báng bổ. Người này phải bị tiêu diệt, người này phải bị giết!”
Đầu tiên bạn không cho phép bất kì ai trở thành một Jesus hay Mansoor, và nếu ai đó bằng cách nào đó thoát khỏi sự lệ thuộc vào bạn và trở thành người như vậy, bạn giết người đó. Và bạn liên tục thuyết giảng cái gì đó ngớ ngẩn, rởm. Bạn tạo ra thánh nhân ngược với tội nhân; người đó nhất định là rởm vì người đó đã không hấp thu tội nhân vào trong bản thân mình. Người đó không có nền móng – người đó là nhà không có móng nào, người đó là nhà được làm trên cát. Tội nhân trở thành nền móng. Chừng nào tội nhân còn chưa được hấp thu và được biến đổi, bạn sẽ không tìm ra phật thực. Thánh nhân của bạn là rởm, hư huyễn, chỉ trên bề mặt, những kẻ giả vờ.
Nếu tôi bị buộc phải chọn tôi sẽ chọn tội nhân, vì tội nhân có mọi năng lượng mà có thể được biến đổi thành thánh nhân. Nhưng thánh nhân đã cắt bản thân ông ấy khỏi mọi nguồn năng lượng; ông ta đã trở thành hoa nhựa. Ông ta hầu như là vô vọng, trường hợp của ông ta là vô vọng.
Thảm hoạ này đã xảy ra – Quỉ này trở thành quá hấp dẫn – vì các linh mục phủ nhận Thượng đế là mọi thực tại, làm Thượng đế thành trừu tượng. Thượng đế không là sự trừu tượng, Thượng đế không là người; Thượng đế là toàn bộ sự hài hoà của sự tồn tại. Và trong hài hoà đó, trong dàn nhạc đó, mọi nhạc cụ đều được tham dự – cái xấu, cái tối, cái chết, chúng cũng phải góp phần của chúng. Chúng trở thành bối cảnh, chúng trở thành hoàn cảnh.
Ban ngày bạn không thấy các ngôi sao – tại sao? Bạn có nghĩ mọi sao biến mất không? Chúng vẫn có đó trên trời; chúng đã không biến mất. Chắc sẽ là quá nhiều công việc để biến mất vào buổi sáng và quay lại vào buổi tối; điều đó chắc sẽ tạo ra phiền phức không cần thiết. Chúng vẫn ở đó! Chỉ vì ánh sáng mặt trời, bối cảnh bị thiếu để bạn có thể thấy chúng. Khi đêm tới và tối tới, bối cảnh trở thành sẵn có. Trong đêm tối chúng sáng lên. Đêm càng tối, sao càng sáng bạn sẽ có khả năng thấy.
Thượng đế là cả hai – chiều sâu tối nhất và chiều cao sáng nhất. Một khi điều này được chấp nhận Quỉ mất đi mọi hấp dẫn, Quỉ chết. Quỉ trở thành mảnh đất màu mỡ cho Thượng đế tăng trưởng; Quỉ trở thành phân bón. Bạn có thể tích luỹ phân bón trong nhà bạn, bạn có thể tích luỹ phân trong nhà bạn, và nhà bạn sẽ bốc mùi. Rải phân trong vườn, và cùng phân đó sẽ mọc lên hoa đẹp, cùng phân đó sẽ toả ra hương thơm. Phân phải không bị tích luỹ trong tầng ngầm nhà bạn, nó phải được rải trong vườn, ở nơi thoáng đãng, trong ánh mặt trời.
Chúng ta đã từng kìm nén giận, tham, dục – mọi thứ đã từng bị coi là xấu theo cách nào đó chúng ta đã kìm nén trong tầng hầm của con người chúng ta, trong vô thức. Và đó là lí do tại sao mọi con người đều bốc mùi. Đem nó ra ánh sáng đi! Để nó trở thành phân, để nó là hiện tượng làm phì nhiêu trong cuộc sống của bạn, và bạn sẽ có những đoá hoa lớn nở trong bạn. Bạn sẽ đạt tới hoa sen một nghìn cánh.
Từ “Tĩnh lặng và biết”, Ch.6 Chỉ bây giờ
