Tôi đang nói với bạn, không về cái gì đó, tôi đang nói chính cái gì đó. Và dù tôi đang nói hay không nói, tôi là chính cái gì đó. Bạn có thể gọi nó là Thượng đế, bạn có thể gọi nó là X.
Cái không biết không thể được dạy, cái không biết phải được học. Và ngay cả khi bạn đã học nó, nó vẫn còn là không biết – đó là cái hay của nó. Nó không bao giờ trở thành cái biết. Thượng đế không bao giờ trở thành tri thức. Ngược lại, bạn càng biết, ngài càng trở thành huyền hơn. Bạn càng xuyên thấu vào ngài, ngài càng hay lảng tránh hơn. Khi bạn tới gần hơn với trung tâm, bạn bắt đầu cảm thấy bị lạc – mọi chắc chắn mất đi, mọi bám víu biến mất. Thực ra bạn đang biến mất.
Và khi bạn đã thực sự đạt tới trung tâm, Thượng đế có đó trong vĩ đại tuyệt đối của ngài. Nhưng bạn không có đó; người tìm kiếm đã biến mất, người biết đã biến mất. Và khi không có người biết, làm sao bạn có thể thu cái không biết thành cái biết? Cái không biết trở thành biết qua người biết. Nếu người biết đã biến mất, không có khả năng nào của cái biết. Vực thẳm còn lại, huyền còn lại. Nhưng, theo cách rất nghịch lí, huyền cũng được tiết lộ cho bạn. Bạn biết nó, bạn cảm nó, vì bạn là nó.
Thầy không có đó để truyền việc hiểu, thầy có đó để truyền bản thân thầy. Thầy không truyền cái gì đó về Thượng đế, thầy đang truyền bản thân Thượng đế. Cái về không liên quan tới thầy; cái về là việc biết thấp hơn. Nếu bạn đã tới tôi để biết về Thượng đế, bạn đã tới người sai vì tôi không quan tâm tới về. Nếu bạn đã tới để biết Thượng đế, bạn đã tới người đúng. Nhưng thế thì, bạn phải sẵn sàng, sẵn sàng chết vì nó – không cái gì kém hơn sẽ có tác dụng. Đó là mạo hiểm lớn nhất mà người ta có thể nhận.
Chừng nào bạn chưa làm mất bản thân bạn, bạn sẽ không thu được bất kì cái gì ở đây. Và nếu bạn đã tới để thu được cái gì đó, và bạn không sẵn sàng đánh mất bản thân bạn, thế thì bạn đang phí hoài thời gian của bạn – và thầy sẽ không cho phép việc phí hoài đó, thầy sẽ đẩy bạn ra xa. Tinh tế sẽ là cách thức của thầy. Thầy sẽ không đẩy bạn ra xa theo cách mà bạn cảm thấy rằng bạn đã bị đẩy; thay vì thế, thầy sẽ cho bạn ấn tượng rằng bản thân bạn đã bỏ thầy: thầy đã không xứng đáng là thầy, chẳng có gì để thu được ở đó. Thầy, ngay cả trong bác bỏ bạn, sẽ không cho bạn cảm giác về việc bị bác bỏ. Đó là từ bi của thầy. Ngược lại, thầy sẽ cho bạn ấn tượng rằng bạn đã bỏ thầy.
Người Sufi có tôn giáo bản chất cùng họ. Câu chuyện này là chuyện rất nền tảng. Trước khi chúng ta đi vào chuyện này, vài điều phải được hiểu.
Thứ nhất, khi bạn tới với thầy, quyết định cho kĩ rằng bạn sẽ không phán xét thầy, vì nếu bạn phán xét bạn không thể tin cậy. Tốt hơn cả là ra đi. Nếu bạn tin cậy, bạn không thể phán xét. Đệ tử phải quyết định liệu anh ta có vẫn tiếp tục phán xét, hay anh ta bắt đầu tin cậy.
Tin cậy là chiều khác toàn bộ với phán xét. Trong phán xét bạn vẫn còn là trung tâm, và từ trung tâm của bạn và từ tâm trí của bạn, bạn phán xét. Bạn vẫn còn là tiêu chí, hòn đá thử. Trong tin cậy, bạn không còn nữa. Bạn không có trung tâm để từ đó phán xét, không có giá trị để qua đó phán xét.
Khi bạn buông xuôi theo thầy bạn buông xuôi việc đánh giá của bạn. Bạn nói với thầy, “Bây giờ tôi sẽ không là người phán xét. Từ giờ trở đi tôi sẽ là cái bóng của thầy, hồn buông xuôi. Bất kì cái gì thầy làm, đó không phải là việc của tôi để phán xét.”
Chuyện xảy ra: Một vua muốn trở thành đệ tử của một thầy Sufi, Bayazid, Bayazid ở Bistam, một trong những cái tên vĩ đại nhất trong những người Sufi. Khi nhà vua tới thật khó cho Bayazid nói không – và nhà vua lại không sẵn sàng chút nào. Ông ta không xứng đáng trở thành đệ tử và được chấp nhận.
Bayazid hỏi, “Tại sao ông đã chọn ta? Có các thầy khác giỏi hơn ta. Tại sao ông đã chọn ta? Ta không là gì, chỉ là thầy bình thường.”
Nhà vua nói, “Tôi đã chọn thầy vì tính cách của thầy, hành vi của thầy, đạo đức của thầy. Thầy là người tốt. Về người khác tôi không chắc chắn thế; hành vi của họ có hơi chút thất thường, và họ làm tôi hoang mang. Về thầy thì tôi chắc chắn. Thầy là người tốt, người thánh thiện, đó là lí do tại sao.”
Bayazid nói, “Thế thì đợi một chút đi. Hoãn lại một chút đi, vì ông không biết ta và tính cách của ta. Ông đợi một chút và theo dõi.”
Một hôm nhà vua đi săn trong rừng. Đột nhiên ông ta thấy, gần hồ, Bayazid ngồi ở bờ bên kia – đó là chiếc hồ nhỏ và nhà vua có thể thấy bờ bên kia – và ông ấy không một mình, ông ấy ngồi cùng một người đàn bà. Ông ấy đã làm gì trong rừng với người đàn bà, chẳng có đệ tử nào xung quanh? Bất kì khi nào ông ta đã đi để gặp Bayazid trong thị trấn, ông ấy bao giờ cũng được bao quanh bởi hàng trăm đệ tử. Cái gì đã xảy ra? Ông ấy đã làm gì với người đàn bà này? Nghi ngờ nảy sinh: trong chỗ riêng tư này với người đàn bà…?
Và không chỉ điều đó, khi ông ta theo dõi, ẩn mình đằng sau cây, người đàn bà rót cái gì đó vào cốc. Có thể đó là rượu chăng? Hũ dường như là rượu. Giờ ông ta tuyệt đối chắc chắn rằng thật tốt là ông ta đã không buông xuôi theo người này. Ông ấy dường như là người truỵ lạc.
Ông ta bắt đầu từ bờ này nhưng Bayazid đã gọi to, “Đừng đi. Lại gần hơn đi, vì phán xét từ chỗ xa đó có thể sai.” Và các phán xét bao giờ cũng từ khoảng cách. Thực ra nếu bạn phán xét, khoảng cách không thể biến mất. Chỉ để vẫn còn phán xét bạn phải ở khoảng cách nào đó. Nếu bạn tới gần hơn bạn sẽ mất năng lực phán xét, bạn sẽ trở nên thân thiết thế, bạn sẽ được tham gia, bạn sẽ được cam kết. Bạn sẽ mất sự rõ ràng của phán xét.
Thấy rằng Bayazid đã thấy mình, nhà vua cảm thấy hơi chút lóng ngóng và bối rối, nhưng khi ông ấy đã nhìn thấy ông ta và đã gọi ông ta, khó mà bỏ đi được. Và cũng có tò mò rơi rớt bên trong: Cái gì đã xảy ra ở đây?
Ông ta lại gần hơn. Bayazid nói, “Giờ ông quyết định cái gì? Khoảnh khắc đúng đã tới cho ta chấp nhận ông. Ông nói gì?”
Nhà vua cười, và nói, “Ông thậm chí không xứng là người hầu của ta, cho nên làm sao ông có thể giả vờ là thầy ta?”
Bayazid nói, “Vậy ông rút lại ý tưởng của ông về việc được khai tâm bởi ta chứ gì? Nếu ông rút lại nó, thế thì thực tại có thể được để lộ cho ông.” Ông ấy lật ngược mạng che mà người đàn bà ẩn đằng sau, burqa, chiếc mạng che mặt, khăn trùm đầu người Mô ha mét giáo dùng. Nhà vua không thể tin được vào mắt mình: người đàn bà đó là mẹ của Bayazid. Và thế rồi Bayazid đưa bầu “rượu” cho ông ta và nói, “Nếm nó đi. Nó không là gì ngoài nước tinh khiết, có mầu.”
Nhà vua sụp xuống dưới chân Bayazid và nói, “Xin chấp nhận tôi.”
Bayazid nói, “Ông đã bỏ lỡ rồi. Nếu ông phán xét, ông không thể tin cậy – và ông có thể phán xét từ khoảng cách xa xôi đó nữa sao? Không, chúng ta không được sinh ra dành cho nhau.”
Tình huống này mà Bayazid đã tạo ra tới mức ông ấy có thể phơi bày cho nhà vua rằng phán xét không bao giờ có thể là tin cậy.
Tin cậy là cú nhảy mù.
Không phải là bạn phán xét rằng cú nhảy là xứng đáng. Không, nếu bạn đã lấy cú nhảy với phán xét thì bạn còn chưa lấy cú nhảy đâu. Nếu bạn đã lấy cú nhảy bởi giá trị riêng của bạn, tâm trí, bạn đã không lấy cú nhảy, vì cú nhảy là có thể chỉ khi bạn bỏ phán xét.
Qua phán xét bạn không bao giờ có thể là thân thiết với thầy. Phán xét tạo ra rào chắn. Chỉ qua tin cậy sự thân thiết nảy sinh, và thân thiết đó là sâu hơn bất kì yêu nào; do đó nó là mù. Nhưng để thấy thế giới khác bạn phải là mù trong thế giới này, vì khi những đôi mắt này bị nhắm, mắt khác của bạn mở ra. Chứng mù trong tâm linh là năng lực để thấy. Mắt bạn thôi nhìn ra ngoài và bạn bắt đầu cuộc hành trình mới vào trong.
Nhớ, phán xét không bao giờ có thể dẫn bạn tới tin cậy, và nếu phán xét đã dẫn bạn tới tin cậy, tin cậy đó là giả, không tiếp đất đúng. Bên dưới chẳng có gì ngoài cát và bọt. Nhà bạn sẽ đổ bất kì khoảnh khắc nào. Tốt hơn cả là bỏ nó trước khi nó sụp đổ và phá huỷ bạn.
Điều thứ hai cần nhớ là: Bạn có thể hỏi nhưng điều đó không có nghĩa bạn thực sự nhận. Có những người tò mò liên tục hỏi về những thứ cao hơn, nhưng họ không bao giờ ngụ ý điều đó vì họ không sẵn sàng nhận bất kì nguy hiểm nào. Họ không sẵn sàng đặt bản thân họ vào nguy hiểm. Họ là người tò mò, theo cách trẻ con, hỏi về từng và mọi thứ dường như chỉ bằng việc hỏi bạn có thể thu được chân lí.
Tò mò là không đủ. Bạn phải sẵn sàng. Người Sufi nói rằng thầy chấp nhận bạn không phải vì việc hỏi của bạn, thầy chấp nhận bạn vì sự chuẩn bị của bạn – và đó là điều khác toàn bộ.
Mới vài ngày trước một thanh niên tới và anh ta nói anh ta muốn được tôi khai tâm. Tôi hỏi anh ta, “Bạn đã thực sự quyết định chưa?”
Anh ta nói, “Năm mươi-năm mươi. Lúc thì tôi cảm thấy thích nhận tính sannyas, và lúc thì tôi cảm thấy không thích đi vào trong nó, và tôi lúng túng. Cho nên tôi để điều đó cho thầy, bất kì cái gì thầy nói.”
Tôi bảo anh ta, “Tốt hơn cả bạn đợi thêm ba ngày nữa. Chẳng vội gì. Cứ đợi thêm ba ngày đi, và để tâm trí bạn đi tới quyết định. Nhưng quyết định phải là một trăm phần trăm.”
Anh ta đã đi tới quyết định, và quyết định này phải là một trăm phần trăm, vì ngày hôm sau anh ta đơn giản biến mất. Anh ta không bao giờ quay lại, và tôi không nghĩ anh ta sẽ quay lại lần nữa.
Anh ta đã sẵn sàng được khai tâm – anh ta đã nghĩ rằng anh ta sẵn sàng cam kết bản thân mình, để đi vào con đường – và chỉ việc trì hoãn ba ngày…. Như tôi cảm thấy điều đó, điều đó bị trì hoãn ít nhất ba mươi kiếp. Người này không sẵn sàng chút nào, thậm chí không một tia sáng trong anh ta, thậm chí không một hạt mầm được gieo trong các kiếp sống của anh ta, và anh ta đã sẵn sàng thu hoạch mùa màng, và anh ta chưa bao giờ gieo một hạt mầm. Nhưng mọi người vẫn còn trong vô nhận biết tuyệt đối. Họ không biết rằng bạn không thể thu hoạch mùa màng nếu bạn đã không gieo mầm.
Nhưng thầy phải nhìn vào bên trong bạn xem khả năng này có tồn tại không. Khi tôi chấp nhận bất kì ai tôi phải xem liệu khả năng này có tồn tại trong kiếp sống này không, vì tôi sẽ không quay lại lần nữa, và tốt hơn cả là không bắt đầu làm việc trên bạn nếu bạn không có tiềm năng đạt tới trong kiếp này.
Bạn có thể không đạt tới, bạn có thể bỏ lỡ, nhưng tôi phải chắc chắn về tiềm năng này, chính tiềm năng này, vì nếu tôi bắt đầu một kiểu công việc nào đó trong bạn, và tôi không còn đó, sẽ khó cho bạn được điều chỉnh với bất kì thầy nào khác. Bạn sẽ có cấu trúc nào đó do tôi trao, và điều nó sẽ tạo ra rắc rối. Tốt hơn cả là không bắt đầu để cho bạn hoàn toàn có sẵn cho ai đó khác làm việc. Khi tôi chắc chắn rằng người này có thể đạt tới trong kiếp này, trong chính kiếp này, chỉ thế thì tôi khai tâm. Người này có thể không nhận biết về khả năng của mình. Anh ta có thể hoàn toàn quên lãng về kiểu công việc anh ta đã làm trong các kiếp quá khứ.
Bạn là người rất cổ đại, bạn không là người mới ở đây. Bạn đã dẫm trên cùng trái đất này hàng nghìn lần rồi. Trái đất là mới trong so sánh với bạn vì bạn đã từng ở các hành tinh khác nữa. Bạn đã từng ở đây từ vĩnh hằng. Bạn đã là hàng triệu thứ. Bạn không phải là tấm đá sạch, nhiều thứ được viết ở đó. Nhiều hệ thống không đầy đủ đang sống ở đó. Tôi đã nhìn: Có cái gì đó có thể trong sự sống này không? – bằng không thì từ bi hơn cả là không bắt đầu công việc, để cho bạn vẫn còn mở. Bằng không tôi có thể tạo ra phiền phức.
Cho nên khi thầy bác bỏ ai đó đó là vì từ bi. Nếu thầy chấp nhận, đó là vì từ bi. Không cái gì khác là có thể vì thầy không là cái gì khác; thầy là từ bi.
Tôi biết rõ rằng tôi không thể ở đây rất lâu. Thực ra con tầu của tôi đã tới rồi, và đã chờ đợi suốt gần hai thập kỉ. Tôi phải rời khỏi bờ này bất kì khoảnh khắc nào. Bằng cách nào đó tôi liên tục trì hoãn. Tôi có thể ở đây lâu hơn chút ít, và tôi có thể giúp bạn nhiều hơn chút ít.
Tất nhiên, tôi không thể chấp nhận mọi người ngẫu nhiên. Ngay cả khi tôi nghĩ tôi chấp nhận mọi người ngẫu nhiên, tôi không chấp nhận sự ngẫu nhiên. Bạn có thể không nhận biết – vì bạn không biết bạn là ai, bạn là cái gì, cái gì là có thể với bạn. Khi tôi bác bỏ người nào đó tôi bác bỏ vì người đó không có khả năng trong sự sống này, và người đó không thể nhận nguy hiểm. Người đó không được chuẩn bị. Người đó đang hỏi về những thứ mà người đó không sẵn sàng nhận.
Và tâm linh, huyền bí, không giống như cái gì đó mà có thể được trao cho bạn dù bạn sẵn sàng hay không. Bạn có thể kế thừa của cải từ bố bạn, nhưng bạn không thể kế thừa tâm linh từ thầy bạn. Nó không phải là việc kế thừa đơn giản. Nó không thể được truyền. Bạn phải tuyệt đối sẵn sàng cho nó; bằng không nó có thể được trao và nó sẽ không bao giờ đạt tới bạn. Bạn sẽ quên nó ở đâu đó này khác.
Người Sufi nói thầy bắt đầu làm việc chỉ khi thầy cảm thấy tiềm năng tồn tại, rằng người này sẵn sàng theo nhiều cách; vài nét đây đó và bức tranh sẽ hoàn thành. Bằng không thầy sẽ không phí thời gian của mình và thời gian của bạn. Và thầy không có đó để dạy bạn những điều bình thường. Với điều đó nhiều thầy giáo có rồi; bạn có thể đi tới họ. Thầy là để cho bạn cái gì đó cao hơn, cái gì đó phi thường, cái gì đó vô hình. Bạn phải rất được chuẩn bị, được chuẩn bị rất tinh tế, vì chỉ thế thì nhạc của cái không biết có thể giáng lên bạn. Thầy không thể dạy bạn nếu bạn đã nghĩ rằng bạn biết.
Nhiều người biết đi tới tôi: học giả, học giả uyên thâm…. Một ông già tôi biết đã tới tôi trong ít nhất mười năm. Sau vài tháng ông ấy lại tới, và ông ấy nói về tri thức của mình, Veda, Upanishad, và ông ấy nói về yoga của mình và điều ông ấy đã làm, và kiểu trải nghiệm nào ông ấy đã đạt tới. Nếu ông ấy là đúng, ông ấy không cần tới tôi. Nhưng ông ấy kiên trì tới. Bất kì cái gì ông ấy nói đều chỉ là giả vờ, tưởng tượng. Ông ấy nghĩ ông ấy đã đạt tới. Và tôi có thể thấy rằng ông ấy đã chẳng đạt tới cái gì, ông ấy đã chỉ học từ kinh sách. Ông ấy đã đi trong giới tâm linh, cho nên ông ấy biết nhiều tin đồn về kundalini và về luân xa và về ánh sáng và thế này thế nọ, và mọi lần ông ấy tới ông ấy lại muốn tôi nói cái gì đó cho ông ấy, ông ấy muốn sự giúp đỡ của tôi. Nhưng bản thân ông ấy lại ngăn cấm điều đó. Nếu ông ấy muốn sự giúp đỡ của tôi, ông ấy phải thôi giả vờ rằng ông ấy biết. Ông ấy phải thôi mọi thứ vô nghĩa này mà ông ấy nghĩ là tri thức. Và ông ấy liên tục lặp lại rằng những thứ này không phải là lời từ kinh sách, ông ấy đã trải nghiệm chúng.
Cho nên tôi nói, “Điều rất hay là bạn đã trải nghiệm – đây là điều tôi ở đây để giúp xảy ra. Nhưng bạn đã đạt tới rồi, cho nên không cần…. Tại sao bạn bận tâm tới tôi?” Nhưng thế rồi tôi thấy rằng mặt ông ấy trở nên buồn. Ông ấy đã chẳng biết gì. Nhưng ông ấy không thể bỏ việc giả vờ nữa, ông ấy không thể nói, “Tôi không biết.” Một việc đơn giản thế dường như là không thể được cho ông ấy. Và chừng nào ông ấy chưa nhận ra điều đó, không cái gì là có thể.
Nếu bạn nghĩ rằng bạn biết mà lại không biết, cửa của bạn bị đóng. Bạn phải cảm thấy dốt, và cảm thấy nó một cách sâu sắc, cảm thấy sâu sắc trong chính chiều sâu của con người bạn rằng bạn không biết. Trong việc biết về dốt đó, cửa mở ra. Bạn trở thành sẵn có cho thầy, và thế thì thầy có thể làm việc.
Người Sufi rất có tính chọn lựa. Mọi thầy đều có tính chọn lựa, phải vậy, bởi sự cần thiết, bằng không người sai sẽ vây quanh ông ấy. Tôi phải gạt bỏ người sai, theo cách tinh tế. Ban đầu tôi bị vây quanh bởi người Jaina. Tất nhiên, vì tôi là người Jaina bẩm sinh, họ là những người đầu tiên tới tôi. Nhưng họ không vây quanh tôi vì tôi, họ vây quanh tôi vì lí do sai – rằng tôi là người Jaina. Và tôi không là người Jaina. Tôi không là người Ki tô giáo, không là người Hindu, không là người Mô ha mét giáo… hay tôi là tất cả. Nói riêng tôi không là ai cả.
Họ vây quanh tôi có tới hàng nghìn người trên khắp nước. Họ không phải là người tìm kiếm. Họ không quan tâm theo bất kì cách nào tới bất kì biến đổi nào. Họ muốn tôi làm mạnh cho niềm tin của họ rằng Jaina giáo là đúng, rằng bất kì cái gì Mahavira nói là đúng. Họ không quan tâm tới tôi, họ quan tâm tới Mahavira. Họ đã biết rằng Mahavira là đúng; họ đơn giản muốn sự ủng hộ của tôi nữa.
Tôi phải gạt bỏ họ. Nhưng làm sao gạt bỏ họ? Tôi bắt đầu nói về dục. Họ biến mất, vì brahmacharya, vô dục, tuyệt đối vô dục, vẫn còn là học thuyết nền tảng của họ, và khi tôi nói về dục, và tôi nói rằng từ dục bạn có thể đi hướng tới siêu thức, rằng samadhi là có thể qua dục, họ đơn giản biến mất. Không cái gì khác được cần. Thế thì những người còn lại là người tìm kiếm. Có một người còn lại trong cả nghìn người. Đám đông đó đã không bao giờ xuất hiện lại.
Thế rồi tôi thấy một nhóm khác quanh tôi – người theo Gandhi. Họ đã đi tìm một mahatma. Khi Gandhi chết, họ đã bị bỏ lại mà không có guru. Tôi đã phải làm những điều đơn giản. Tôi thường đội khăn khadi. Tôi thích nó: nó mát thế, và làm thủ công – thẩm mĩ thế. Nhưng tôi phải thôi dùng nó, vì có một móc nối: tôi đã đội khadi và những người theo Gandhi đã nghĩ rằng tôi là người theo Gandhi. Tôi phải chịu đựng. Giờ tôi dùng vải thun da cá. Đó là khổ – nhưng đó là cần thiết, họ đã làm nó thành cần thiết. Khoảnh khắc tôi thôi đội khadi nhiều người trong số họ rời khỏi tôi. Và thế rồi tôi phê phán Gandi – kể từ đó tôi đã không thấy lại những bộ mặt đó. Họ đã không là người tìm kiếm. Chỉ một người trong cả nghìn người đã được bỏ lại đằng sau.
Với người tìm kiếm – người tìm kiếm thực, người thực sự trong truy hỏi, người không bận tâm liệu tôi ủng hộ Gandhi hay chống Gandhi, hay ủng hộ Mahavira hay chống Mahavira, người có quan hệ trực tiếp với tôi và người không phán xét tôi theo bất kì cách nào, người tin cậy tôi – bất kì cái gì tôi nói đều không tạo ra bất kì khác biệt nào.
Thầy phải có tính rất rất chọn lựa; bằng không công việc trở thành không thể được. Bạn có thể nói với đám đông, nhưng bạn không thể chuyển đổi được họ. Họ tồn tại ở mức rất thấp của con người. Chỉ người được kết thúc với thế giới này, hoàn toàn bị thất vọng, đã trở thành vô vọng, và đã có khả năng cảm thấy rằng mọi điều này không nhiều hơn mơ – nhiều nhất là mơ đẹp, tồi nhất là ác mộng – người thực sự bị thất vọng và trong tình huống mà người đó bắt đầu nghĩ tới tự tử, là người sẵn sàng cho thầy. … Vì người bắt đầu nghĩ về tự tử, kết thúc sự sống của mình vì sự sống dường như là vô nghĩa thế, mới sẵn sàng để được biến đổi. Người đó sẵn sàng chết trước thầy. Và thế thì thầy có thể phục sinh người đó.
Khi bạn ở gần thầy bạn không chỉ nghe lời thầy, bạn nghe thầy, bản thể của thầy, bản giao hưởng của bản thể của thầy, nhạc tinh tế của bản thể của thầy. Bạn cố nghe cái đó, không phải điều thầy nói, vì bất kì cái gì thầy hiện hữu không thể được nói trong lời. Ngay cả trong im lặng chỉ một phần của thầy được diễn đạt. Trong lời gần như không cái gì được diễn đạt, trong im lặng chỉ một phần. Bạn phải nghe bản thể của thầy. Bất kì cái gì thầy làm – nói, trong im lặng, bước, ngồi, không làm gì – bạn phải quan sát, và bạn phải tỉnh táo, và bạn phải trở nên cảm nhận với nhạc tinh tế bao quanh thầy, những rung động tinh tế. Nó có đó.
Người ta phải ở trong tâm trạng nữ tính tuyệt đối để ở gần thầy và để được lợi bởi thầy. Thái độ nam tính sẽ không giúp gì.
Mới hôm nọ một sannyasin, một sannyasin nữ, đã bảo tôi rằng điều này là hiếm hoi: Tại sao điều xảy ra là nhiều sannyasin nam đã bắt đầu học hướng nhiều tới phía nữ của con người họ? Họ đã trở thành nữ tính.
Điều đó là đúng, nó xảy ra, vì là đệ tử là mang nữ tính. Nó là tính cảm nhận, không hung hăng. Bạn không thể giằng lấy, bạn không thể ăn cắp; bạn phải có tính cảm nhận. Thầy phải bị ăn, bị nhai, bị hấp thu, để cho thầy trở thành máu bạn, xương bạn, tuỷ bạn.
Đêm hôm nọ một sannyasin tới và nói rằng điều đang xảy ra cho anh ấy là không thể nào tin nổi. Anh ấy nói, “Tôi bắt đầu cảm thấy, khi tôi đang hành thiền, tôi bắt đầu cảm thấy như con chó, và tôi sủa – và không chỉ có thể, đôi khi tôi cảm thấy rằng tôi đang ăn ngón chân thầy!”
Vâng, thầy phải bị ăn, bị nhai, bị hấp thu, bị tiêu hoá. Tôi bảo sannyasin này, “Đừng hiểu điều đó theo nghĩa đen” – vì một khi điều đó xảy ra, một sannyasin đã làm đích xác điều đó. Anh ta đã nhảy lên tôi như chó, và anh ta bắt đầu ăn ngón chân tôi. Máu chảy ra, anh ta làm ngón chân đau lắm. Anh ta đã lấy cái nhìn này theo nghĩa đen.
Cái nhìn đó là đúng. Một trong những người tìm kiếm Mĩ – anh ta giờ chết rồi – đã viết cuốn sách hay; tôi thích tiêu đề. Tên của người này là Rudi, và anh ta đã viết một cuốn sách với tiêu đề là Tục ăn thịt người tâm linh. Tiêu đề là hay, cuốn sách không hay mấy, nhưng tiêu đề thực sự là kì diệu. Người ta phải ăn thầy, người ta phải trở thành kẻ ăn thịt người.
Nhưng đừng hiểu điều đó theo nghĩa đen. Nó là cái nhìn bên trong, và là hiện tượng bên trong. Dần dần bạn được thay thế đầy đủ bằng thầy. Bạn không còn tồn tại, thầy tồn tại trong bạn. Thánh Paul đã nói, “Tôi không tồn tại. Christ tồn tại trong tôi.”
Thầy dần dần thay thế bạn. Khi bạn đi vào, bạn không tìm thấy bản thân bạn, bạn thấy thầy ở đó. Khi điều này xảy ra, cái biết – cái biết mà không thể được biết – đã được truyền. Thầy đã truyền bản thân thầy.
Từ “Y như vậy”, Ch.8 Bên ngoài đầu gối của mẹ
