Osho ơi, tôi đã đeo vòng hạt mala chưa đầy một tháng, nhưng tôi hiểu việc cảm thầy là quan trọng thế nào. Nhưng những việc cảm này bị trộn lẫn. Tôi kính trọng và yêu thầy, nhưng tôi không nhìn thầy như người linh thiêng. Kì lạ, nhưng tôi nhìn thầy như vị phật. Duy nhất điều đó, không có bất kì cái gì thêm vào hay lấy đi khỏi sự hiện hữu của thầy. Và phật là gì thì tôi không biết. Cách tôi đi tới yêu thầy, kính trọng thầy vì thầy là thầy của tôi. Nhưng… yêu sao? Tôi cũng thấy rằng tôi có thể chơi với thầy với niềm vui và thầy sao mà xa xôi thế. Hay sao mà gần thế? Kính trọng, yêu thương, vui vẻ – chúng có là cùng một thứ không?
Anand Mario,
Điều tốt là bạn không thể nghĩ về tôi như người linh thiêng, vì tôi không là linh thiêng cũng không là không linh thiêng. Điều tốt và hay là bạn nghĩ về tôi như vị phật, vì đó đích xác là điều tôi đang là – đơn giản là vị phật.
Vị phật ngụ ý người thức tỉnh. Điều đó chẳng liên quan gì tới tính linh thiêng, chẳng liên quan gì tới tính không linh thiêng. Linh thiêng, không linh thiêng, cả hai đều là mơ; với mơ bạn phải ngủ. Vị phật thức tỉnh; mọi mơ đã biến mất. Vị phật không phải là thánh nhân, cũng không là tội nhân. Vị phật không là Thượng đế và cũng không là quỉ. Mọi nhị nguyên là không liên quan khi có liên quan tới phật. Phật đơn giản là nhân chứng cho mọi huyền bao quanh bạn cả bên trong và bên ngoài.
Mario, điều đó là tuyệt đối đúng, bạn đang đi theo hướng đúng. Nếu bạn nhìn tôi như vị phật, đó là bước nền tảng để hiểu tôi. Nếu bạn nghĩ về tôi như thánh nhân bạn đã hiểu lầm tôi.
Đó là một trong những vấn đề nền tảng với những người Ấn Độ tới đây: họ bắt đầu nghĩ về tôi như thánh nhân. Thế thì cả nghìn lẻ một vấn đề nảy sinh vì họ có ý tưởng nào đó về cách thánh nhân phải là vậy. Họ có cả nghìn lẻ một mong đợi: cách tôi phải sống, thứ tôi phải ăn, cách tôi phải nói, điều tôi phải nói và điều tôi phải không nói.
Tôi không là thánh nhân, do đó tôi không thể đáp ứng cho bất kì mong đợi nào của họ. Thế thì họ cảm thấy rất thất vọng và từ thất vọng đó họ trở nên phát rồ. Điều đó chẳng liên quan gì tới tôi; đó là tâm trí riêng của họ, mong đợi riêng của họ. Tôi không ở đây để đáp ứng cho mong đợi của bất kì ai; tôi ở đây để là bản thân tôi, đơn giản là bản thân tôi. Tôi không ở đây để là bản sao của bất kì ai khác.
Người Jaina tới và nghĩ theo kiểu Mahavira và so sánh tôi với Mahavira – chắc chắn tôi không là một Mahavira. Người Ki tô giáo tới với ý tưởng về Christ và bắt đầu so sánh tôi với Christ – chắc chắn tôi cũng không là một Christ. Tôi đơn giản là bản thân tôi. Bạn có thể hiểu tôi chỉ nếu bạn bỏ mọi so sánh, nếu bạn quên mọi ý tưởng mà đã từng bị áp đặt lên tâm trí bạn. Nếu bạn đơn giản nhìn vào tôi mà không có bất kì định kiến nào mọi sự sẽ rất rõ ràng.
Mario, điều tốt là sáng tỏ lớn đang tới với bạn. Nhưng dầu vậy ở đâu đó sâu bên dưới trong vô thức vẫn có các tàn tích, do đó bạn bị phân vân. Bạn bị phân vân vì bạn không thể hiểu được: “Làm sao mình đi tới yêu thầy?” Vì các thánh nhân là để được kính trọng, không để được yêu. Họ ở cao thế, ở đó trên cõi trời, còn bạn ở thấp thế, làm sao bạn có thể yêu họ được? Yêu ngụ ý bình đẳng. Yêu ngụ ý chúng ta đang đứng trên cùng bình diện. Thánh nhân là linh thiêng thế còn bạn là không linh thiêng thế! Vâng, kính trọng là được, nhưng yêu sao? – dường như là không thể được. Đây là những tàn tích.
Nhưng tôi muốn nói với bạn: ‘kính trọng’ là từ xấu; nó có vẻ thanh cao, nhưng thực tại nó là từ thô tục. Kính trọng nhất định là xấu theo hai cách: nếu bạn kính trọng ai đó bạn tự hạ thấp bản thân bạn thành kém cỏi; chừng nào bạn chưa bắt đầu cảm thấy thua kém ai đó, bạn không thể kính trọng họ. Do đó mọi thánh nhân liên tục kết án bạn; chừng nào bạn chưa bị kết án họ không thể được kính trọng. Kính trọng từ phía bạn là phụ thuộc vào kết án từ phía họ. Họ gọi bạn là tội nhân, chỉ thế thì bạn mới có thể gọi họ là thánh nhân. Họ kết án mọi thứ bạn làm: việc ăn của bạn, việc uống của bạn, việc sống của bạn…. Toàn thể cuộc sống của bạn, theo từng chi tiết nhỏ nhặt, phải bị kết án. Mọi thứ là tự nhiên phải bị kết án; thế thì sự sống phi tự nhiên của họ trở thành rất đáng kính.
Mọi thánh nhân – tôi ngụ ý cái gọi là thánh nhân – đã từng kết án nhân loại suốt nhiều thời đại. Và dần dần, dần dần trong nhiều thế kỉ khi nghe thấy rằng bạn là tội nhân, bạn đã trở thành tội nhân. Họ đã ước định bạn vào sự kém cỏi tới mức điều đó đã gần như trở thành thực tại. Bạn đã bắt đầu đáp ứng điều họ đã từng nói về bạn.
Nếu bạn muốn một người là tội phạm, cứ liên tục nói với người đó rằng người đó là kẻ tội phạm. Liên tục lặp lại điều đó và người đó sẽ dần dần bị thôi miên. Và nếu mọi người lặp lại rằng người đó là kẻ tội phạm, người đó sẽ bắt đầu tin rằng sự việc phải là như vậy: “Làm sao nhiều người thế có thể sai được? Và làm sao nhiều thánh nhân thế có thể sai được? Mình phải là kẻ tội phạm.” Và một khi một người chấp nhận rằng người đó là kẻ tội phạm, người đó trở thành kẻ tội phạm. Người đó bắt đầu hành xử để chứng minh rằng người đó là kẻ tội phạm. Làm sao người đó có thể chứng minh các thánh nhân là sai? Các thánh nhân phải được chứng minh là đúng, và cách duy nhất để chứng minh họ là đúng là bạn phải hành xử theo cách họ nói. Tính thánh thiện của họ tuỳ thuộc vào việc là tội nhân của bạn. Bạn càng phạm nhiều tội, sự thánh thiện của họ càng cao hơn. Tôi không là thánh nhân!
Và vì họ phải kết án bản năng tự nhiên của bạn, họ trở thành phi tự nhiên, bệnh hoạn. Họ bắt đầu đứng lộn ngược chỉ để chỉ ra rằng họ là khác toàn bộ với bạn. Nếu bạn tận hưởng ăn uống, họ ghét ăn uống. Nếu bạn yêu cái đẹp, họ kết án cái đẹp. Nếu bạn bị say mê với thế giới, họ gọi thế giới là ảo tưởng, maya; họ nói nó không tồn tại chút nào. Nếu bạn yêu thân thể bạn, họ phá huỷ thân thể họ. Bất kì cái gì bạn làm họ phải làm chính cái đối lập, vì đó là cách duy nhất để chứng minh tính cao siêu của họ.
Cái gọi là thánh nhân đã tạo ra một nhân loại rất không lành mạnh. Họ đã biến bạn thành không lành mạnh và họ đã biến bản thân họ thành không lành mạnh. Và vì họ phải là phi tự nhiên nên họ đang ngồi trên núi lửa. Họ đã kìm nén mọi thứ là tự nhiên – và tự nhiên muốn khẳng định bản thân nó. Họ ở trong nội chiến thường xuyên; họ đang đánh nhau với bản thân họ. Và bất kì cái gì họ đang đánh đều đang trở nên mạnh hơn mọi ngày, vì bạn càng đánh nhau với cái gì đó thì bạn càng phải chú ý tới nó. Tâm trí của họ trở nên bị hội tụ. Nếu họ kìm nén dục, hai mươi bốn giờ một ngày, có dòng chảy ngầm của dâm dục. Nếu họ nhịn ăn, họ chỉ nghĩ tới thức ăn và không cái gì khác.
Những người không lành mạnh, những người bệnh hoạn này, đã từng rất chi phối trong quá khứ. Chính vì những người đó mà trái đất đã trở thành địa ngục; họ đã biến đổi toàn thể nhân loại thành đống lộn xộn xấu xí.
Tôi không là thánh nhân. Tôi đơn giản là người giống như bạn, chỉ với một khác biệt nhỏ – và khác biệt đó không làm cho tôi cao siêu với bạn, nhớ điều đó. Nó không làm cho bạn kém tôi, nhớ điều đó. Không bao giờ dù trong một khoảnh khắc quên rằng bạn có thể đang ngủ còn tôi có thể thức, như một ngày nào đó tôi đã từng ngủ như bạn và một ngày nào đó bạn có thể thức hệt như tôi. Ngủ và thức là tiềm năng của bạn như chúng là tiềm năng của tôi. Ngủ và thức là hai mặt của cùng một đồng tiền, và làm sao mặt này có thể cao siêu hơn mặt kia? Cả hai mặt là của cùng một đồng tiền. Bạn ngủ, tôi thức, nhưng điều này không làm cho tôi cao siêu theo bất kì cách nào.
Thực ra, Phật đã nói rằng ngày ông ấy trở thành vị phật, ngày ông ấy trở nên chứng ngộ, toàn thể vũ trụ đã trở nên chứng ngộ bên trong ông ấy. Ông ấy ngụ ý điều gì? Ông ấy ngụ ý ngày ông ấy trở nên chứng ngộ ông ấy đã trở nên nhận biết rằng mọi người có thể trở nên chứng ngộ. Điều này không là cái gì đặc biệt; nó là phẩm chất bình thường của mọi người. Bạn có thể không dùng nó – đó là chọn lựa của bạn; bạn có thể không thực tại hoá tiềm năng của bạn – đó là quyết định của bạn và bạn tự do quyết định cách đó. Bạn có thể chọn vẫn còn ngủ, nhưng bạn không phạm bất kì tội nào. Bạn không bị kết tội chỉ vì bạn ngủ. Bất kì khoảnh khắc nào bạn có thể quyết định thức dậy.
Là phật hay không là phật là tự do của bạn – và nếu bạn thích ngủ và mơ, điều đó hoàn toàn được với tôi. Tôi kính trọng tự do của bạn.
Bạn có thể yêu tôi. Bạn không thể yêu thánh nhân của bạn; họ là quá xa xôi. Tôi đang đứng ngay bên cạnh bạn! Tôi không ngồi trên ngai vàng cao trên cõi trời; tôi đang bước đi trên đất cùng bạn, tôi cũng trần tục như bạn vậy. Chỉ chút ít khác biệt – tôi nói khác biệt, không cao siêu – và khác biệt là ở chỗ tôi không còn ngủ nữa, không còn mơ nữa.
Và bạn có thể ra khỏi các giấc mơ của bạn chính khoảnh khắc này, vì mơ không thể bắt giữ được bạn; chúng không thể giữ bạn bị cầm tù trong bản thân chúng. Bạn có thể bùng thoát khỏi chúng. Bạn là sự huy hoàng bị cầm tù, nhưng bạn bị cầm tù qua chọn lựa riêng của bạn. Bạn đã đi vào nhà tù qua chọn lựa riêng của bạn – đây là quyết định của bạn.
Hoàn cảnh với bạn cũng là vậy: bạn đã cầm tù bản thân bạn. Điều này đơn giản chứng minh tự do của bạn. Bất kì ngày nào, nếu bạn muốn thoát ra khỏi nó, bạn có thể thoát ra khỏi nó. Tôi liên tục lặp lại việc nện một điều vào đầu bạn: rằng cũng có chọn lựa khác nữa, xin đừng quên. Bạn đã chọn ngủ, bạn có thể chọn thức. Bạn đã sống trong ngủ trong nhiều kiếp rồi, bạn đã thấy mọi điều mà ngủ làm thành có thể, giờ xin nhìn việc thức có thể cho bạn cái gì.
Tôi đã thấy cả hai và tôi bảo bạn rằng ngủ không thể cho bạn bất kì cái gì; nó chỉ hứa nhưng không bao giờ chuyển giao bất kì hàng hoá nào. Ngủ có thể cho bạn duy nhất các giấc mơ, ảo giác; ngủ không thể đáp ứng cho bạn. Tôi đã biết cả hai, bạn đã chỉ biết một thứ. Những người đã biết cả hai, nghe điều họ nói đi. Và nếu bạn tới gần họ, bạn nhất định rơi vào yêu họ.
Đó không phải là vấn đề kính trọng; kính trọng là nghi lễ. Bạn kính trọng linh mục Ki tô giáo, bạn kính trọng mahatma Hindu, bạn kính trọng muni Jaina, bạn kính trọng linh mục Cơ đốc giáo, bạn kính trọng Giáo hoàng. Bạn không kính trọng Christ hay Phật hay Krishna – bạn yêu họ.
Kính trọng là rất bình thường; nó không mang lại cách mạng trong cuộc sống của bạn. Nó là thủ đoạn của tâm trí. Tâm trí nói, “Trông tôi kính trọng người linh thiêng làm sao!” và ở đó nó được kết thúc. Giờ bạn có thể làm cái gì hơn nữa? Bạn có thể kính trọng họ, đôi khi bạn có thể đi và chạm chân họ – điều đó trở thành nghi lễ.
Ở Ấn Độ kính trọng là nghi lễ tới mức nó đã mất cái đẹp của nó, sức mạnh vô cùng của nó để biến đổi mọi người. Mọi người liên tục chạm chân của nhau. Trẻ em được dạy từ chính lúc bắt đầu về chạm chân mọi người.
Ở Ấn Độ điều đó chỉ là nghi lễ; nó chẳng ngụ ý cái gì. Kính trọng chẳng ngụ ý gì. Và nó là nguy hiểm nữa, vì khi bạn kính trọng ai đó, sâu bên dưới bạn bắt đầu bắt chước vì bạn cũng muốn được kính trọng, bản ngã muốn được kính trọng. Cho nên dù bạn kính trọng bất kì ai, sớm hay muộn, một cách vô ý thức, bạn sẽ bắt đầu bắt chước người đó, vì đó là cách duy nhất để được kính trọng từ mọi người. Kính trọng tạo ra trong bạn ham muốn bắt chước; bạn trở thành bản sao.
Mario, điều hay là bạn yêu tôi. Quên từ ‘kính trọng’ đi; yêu là tuyệt đối đúng. Và đừng bị phân vân.
Bạn nói: Làm sao tôi đi tới yêu thầy? Tôi kính trọng thầy vì thầy là thầy tôi.
Vâng, kính trọng bao giờ cũng có ‘bởi vì’; yêu không có ‘bởi vì’. Yêu đơn giản có đó mà chẳng có lí do chút nào. Kính trọng có tính logic; bạn có thể nói tại sao bạn kính trọng một người: người đó chỉ ăn một lần một ngày; người đó đã từ bỏ thế giới, bỏ vợ, con, gia đình, mọi thứ; người đó chỉ ngủ ba giờ hay có thể người đó vẫn còn thức cả đêm; người đó liên tục tụng tên Thượng đế… những thứ như thế này. Hay người đó phục vụ người nghèo, hay người đó đi tới người ốm và phục vụ họ.
Điều gì sẽ xảy ra nếu nghèo biến mất? Đó sẽ là tổn thất lớn cho các thánh nhân! Thực ra, bạn sẽ không tin vào điều đó – một trong những thánh nhân Hindu rất được kính trọng, Karpatri, đã viết cuốn sách chống lại chủ nghĩa xã hội, và lí do mà ông ấy đã chống lại chủ nghĩa xã hội toàn là ngu xuẩn thế. Lí do ngu xuẩn nhất trong tất cả chúng là ở chỗ chủ nghĩa xã hội sẽ tiêu diệt nghèo; nó sẽ tạo ra phân phối tài sản và của cải bình đẳng. Và nếu không còn người nghèo nữa, bạn sẽ phục vụ ai? Và không có phục vụ, làm sao bạn có thể là thánh nhân? Không có phục vụ sẽ không có đức hạnh.
Đây là luận cứ lớn! Điều này ngụ ý nghèo được cần tới, được cần rất bản chất – được cần cho sự tồn tại của thánh nhân. Người ốm được cần, người hủi và người mù và người què và người điếc được cần, bằng không các nhà truyền giáo sẽ phục vụ cho ai? Và không có việc phục vụ bạn không thể lên cõi trời; phục vụ là chiếc thang. Cho nên để mọi người là nghèo đi!
Và khi những người này phục vụ người nghèo, bạn kính trọng họ. Thực ra họ là nguyên nhân cho nghèo trên thế giới. Cái nghèo có thể được loại bỏ vào bất kì ngày nào; bây giờ khoa học đã làm mọi công nghệ thành sẵn có mà có thể tuyệt đối loại bỏ nghèo khỏi trái đất. Nhưng thế thì làm sao các nhà truyền giáo Ki tô giáo có khả năng chuyển người nghèo vào Ki tô giáo?
Ở Ấn Độ, thậm chí không một người giầu nào đã từng được chuyển đạo sang Ki tô giáo, chỉ người nghèo, người rất nghèo mới được chuyển. Và họ được chuyển vào Ki tô giáo không phải vì họ yêu Christ nhưng bởi vì họ yêu bánh mì và bơ. Những người truyền giáo Ki tô giáo có thể cung cấp cho họ chút thức ăn, quần áo, chỗ ở, trường học, bệnh viện. Bây giờ người truyền giáo Ki tô giáo sẽ không thích chút nào nếu nghèo biến mất khỏi thế giới, mà các thánh nhân Hindu cũng chẳng thích điều đó.
Karpatri cũng biện minh về luận cứ Hindu cổ rằng người nghèo là nghèo vì họ khổ từ nghiệp quá khứ của bạn. Nếu bạn làm cho họ giầu, nếu bạn phân phát tài sản và đất đai cho người nghèo, bạn sẽ can thiệp vào nghiệp quá khứ của họ. Và điều này là không tốt, điều này là tội, can thiệp vào nghiệp của ai đó. Cứ để cho họ khổ đi – họ xứng đáng chịu khổ! Việc giúp người nghèo trở nên giầu gần như là phá vỡ tường nhà tù và để cho tù nhân trốn thoát – bạn sẽ làm cái gì đó rất bất hợp pháp. Người nghèo đang chịu khổ, còn người giầu đang giầu vì họ đã có đức hạnh trong các kiếp quá khứ của họ. Bất kì nỗ lực nào để lấy tiền của họ đều sẽ đi ngược lại luật của cuộc sống, luật nghiệp. Bạn đang chống lại Thượng đế!
Chủ nghĩa xã hội chống lại tôn giáo theo Karpatri và cái gọi là các thánh nhân khác. Đây là thế giới rất kì lạ! Nhưng mọi điều này vẫn diễn ra vì chúng ta ngủ.
Nếu bạn trở nên hơi chút tỉnh táo và bắt đầu nhìn quanh bạn sẽ ngạc nhiên: các thánh nhân cần phân tâm học, các thánh nhân cần điều trị tâm lí. Họ hoàn toàn ốm! Và họ đang kìm nén mọi ham muốn của họ, sớm hay muộn họ bắt đầu sống cuộc sống hai mặt. Họ bắt đầu sống hai cuộc sống cùng lúc: một cuộc sống trên bề mặt, sự thánh thiện, và cuộc sống ngầm thực, từ cửa sau. Và bạn liên tục kính trọng các cái mặt nạ.
Điều đó là tốt, Mario. Tôi không mong đợi sự kính trọng của bạn với tôi, không, không chút nào. Yêu là đủ, yêu là đúng, vì yêu cho bạn sự bình đẳng với tôi. Và khi có liên quan tới tôi, tôi coi bạn là bình đẳng như tôi – không chỉ bạn, mà cả cây và chim và con vật và đá. Toàn thể sự tồn tại là tình huynh đệ. Không ai cao hơn và không ai thấp hơn; không có cấp bậc. Chỉ có một Thượng đế đang diễn đạt bản thân mình trong hàng triệu hình thể. Làm sao có thể có bất kì cấp bậc nào? Không có brahmin và không có sudra.
Bạn nói: Tôi kính trọng thầy vì thầy là thầy tôi.
Quên kính trọng đi! Yêu tôi đi vì tôi là thầy của bạn – và không vì bất kì lí do hình thức nào, vì là đệ tử không bao giờ có thể là hình thức; nó chỉ có thể từ tấm lòng.
Bạn nói: Tôi cũng thấy rằng tôi có thể chơi với thầy với niềm vui và thầy sao mà xa xôi thế. Hay sao mà gần thế?
Cả hai đều đúng; tôi đồng thời xa xôi và rất gần – rất gần vì việc thức tỉnh chỉ ngay mặt kia của đồng tiền, và rất xa vì việc thức tỉnh đem bạn vào trong thế giới khác toàn bộ từ ngủ. Ngủ đem bạn vào mơ, thức đem bạn vào thực tại. Là thức tỉnh là cánh cửa tới Thượng đế. Vâng, tôi ở xa xôi và vậy mà ở rất gần ngay cạnh.
Bạn cũng hỏi: Kính trọng, yêu thương, vui vẻ – chúng có là cùng một thứ không?
Không, chúng không là một thứ – chắc chắn kính trọng và yêu không là một thứ. Kính trọng là cái thay thế nghèo nàn cho yêu, hoa nhựa thay thế cho hoa hồng thực. Nó có thể dường như là hoa hồng nhưng nó không là hoa hồng. Nó không có rễ trong đất, không có nhựa cây chảy qua nó. Nó không có tiếp xúc với mặt trời và gió và mưa. Nó bị ngắt kết nối với sự tồn tại. Nó đơn giản là hoa nhựa, có vẻ giống hoa hồng – nó là việc bắt chước. Kính trọng là hoa nhựa, yêu là hoa hồng thực.
Và niềm vui không bao giờ nảy sinh từ kính trọng. Thực ra, từ kính trọng chút ít buồn nảy sinh. Nếu bạn đã quan sát kĩ càng, bất kì khi nào bạn kính trọng ai đó bạn cảm thấy bẽ bàng. Bạn có thể không nhìn vào sự bẽ bàng của bạn vì nó gây tổn thương, nhưng bất kì khi nào bạn kính trọng ai đó đều có bẽ bàng – vì nếu ai đó cao siêu thì bạn là kém cỏi, và kém cỏi gây tổn thương. Bạn có thể né tránh điều đó, bạn có thể không nhìn nó, bạn có thể để nó ở sau lưng, bạn có thể quên toàn bộ về nó, nhưng nó có đó. Nếu bạn tìm nó bạn bao giờ cũng sẽ thấy nó lẩn khuất trong tối của vô thức của bạn.
Kính trọng không thể cho bạn niềm vui, nhưng yêu chắc chắn cho bạn niềm vui. Niềm vui là sản phẩm phụ của yêu, hào quang của yêu. Bất kì chỗ nào yêu hiện hữu đều có niềm vui, có im lặng, có phúc lành.
Bất kì người nào cũng có thể thấy điều đó ở đây. Các bạn đang ngồi trong im lặng thế! Các bạn có thể là tâm xã duy nhất trên toàn thể trái đất này đang ngồi trong im lặng thế, trong yêu thế – được chìm sâu, được bao quanh bởi cái gì đó của cõi bên kia.
Những người khác không biết về yêu, có thể hiểu lầm yêu của bạn là kính trọng vì họ chỉ biết kính trọng. Những người chưa bao giờ thấy bất kì hoa hồng thực nào có thể nghĩ rằng hoa giả là hoa hồng thực.
Tôi đã nghe nói về một bà già đi xem triển lãm tranh của Picasso. Bà ấy rất phân vân khi nhìn một một bức tranh có giá hàng triệu đô la. Bà ấy nói với chồng mình, “Điều này thực là điên! Bức tranh này giá hàng triệu đô la sao? Và thực ra nó là bản sao của chiếc lịch đã từng treo trong phòng tắm của tôi trong nhiều năm!”
Chiếc lịch này là bản sao, nhưng bà này đã biết chiếc lịch đó trong nhiều năm. Bây giờ bức tranh thực có vẻ giống bản sao của chiếc lịch đó – “Và giá hàng triệu đô la sao? Người này phải là điên, người đang đòi giá hàng triệu đô la! Tôi có thể cho không cái lịch đó cho bất kì ai. Tôi chán ngán nó, vì trong nhiều năm tôi đã nhìn nó!”
Những người không biết hoa hồng thực và bao giờ cũng biết hoa giả, nếu bạn mang họ tới bụi hồng họ sẽ nghĩ rằng đây là hoa giả được gắn vào bụi cây.
Những người tới từ bên ngoài, khi thấy bạn ngồi cùng tôi trong giao cảm sâu, trong yêu sâu, tim bạn đập cùng nhịp tim của tôi, sẽ nghĩ rằng bạn đang trong kính trọng sâu sắc. Đó không phải là kính trọng chút nào! Đó là thứ thực, không phải là hoa giả. Điều đó đang xảy ra – đó là cơ hội hiếm hoi.
Khi có ai đó thức tỉnh, nhiều người đang dò dẫm trong giấc ngủ của họ để thức tỉnh, khao khát trong giấc ngủ của họ để thức tỉnh, bắt đầu đi tới cội nguồn ở bất kì chỗ nào việc thức tỉnh đã xảy ra. Đó là cách bạn đã tới đây từ các nước xa xôi. Bạn thậm chí có thể không nhận biết về làm sao bạn đã tới đây; bạn có thể nghĩ đó chỉ là tình cờ. Nó không phải vậy. Nhiều nhiều kiếp sống khao khát để tìm ra vị phật, tìm ra một Christ, đã mang bạn tới đây. Bạn là người hành hương cổ đại. Bây giờ bạn đã tìm thấy cơ hội này.
Mario, bạn thật may mắn được yêu, may mắn được cảm thấy niềm vui của yêu, may mắn vì yêu này sẽ trở thành cánh cửa tới điều thiêng liêng.
Từ “Tĩnh lặng và biết”, Ch.4 Bạn là người hành hương cổ đại
