Một người, được mọi người tin là đã chết và đã được chuẩn bị để đem đi chôn, đã sống lại. Ông ấy ngồi dậy, nhưng bị sốc bởi cảnh tượng bao quanh ông ấy tới mức ông ấy ngất đi. Ông ấy được đặt vào trong quan tài và đoàn đưa tang khởi hành ra nghĩa địa.
Ngay khi họ tới nấm mồ ông ấy thu lại ý thức, nâng nắp quan tài, và kêu to xin giúp đỡ.
Không thể nào có chuyện ông ấy đã sống lại, những người đưa tang nói, vì ông ấy đã được chứng nhận là chết bởi các chuyên gia giỏi.
Khi các chuyên gia giỏi đã nói rằng ông ấy chết rồi, làm sao có thể có chuyện ông ấy đã sống lại? Mọi người tin vào các lí thuyết, không tin vào sự sống. Người này ở đó vẫn sống và đang kêu cứu, nhưng không, mắt của họ bị đóng bởi các lí thuyết, tri thức, và các chuyên gia giỏi đã cho chứng nhận rằng ông ấy đã chết. Làm sao họ có thể sai được? Đó phải là ảo tưởng: “Có thể chúng ta đang bị ảo giác, hay có thể người này đang ảo giác: ông ấy chết rồi và ông ấy nghĩ ông ấy không chết. Cái gì đó đã đi sai, vì làm sao chuyên gia có thể sai được?”
Và đừng cười, vì đây là thái độ của bạn nữa. Nếu cái gì đó được nói trong Veda và sự sống phủ nhận nó, bạn sẽ quên sự sống và bạn sẽ tin vào Veda. Bạn sẽ nói, “Làm sao điều đó là có thể được? Các rishi của Veda, các chuyên gia lớn, họ nói điều này không phải vậy. Cái gì đó phải sai trong sự sống. Sự sống có thể diễn ra sai, các chuyên gia không bao giờ sai.”
Điều đó đã xảy ra nhiều lần thế, nó đang xảy ra mọi ngày, với bạn, với người khác.
Khi lần đầu tiên các nhà chiêm tinh và nhà thiên văn học chứng minh rằng trái đất hình tròn, không phẳng, giáo hoàng ở Vatican đã phủ nhận điều đó. Ông ta nói, “Làm sao điều đó là có thể được? vì trong Kinh Thánh có nói rằng trái đất phẳng.”
Họ có mọi bằng chứng rằng trái đất là tròn nhưng những nhà thượng đế học Ki tô giáo sẽ không nghe. Họ nói, “Làm sao điều đó là có thể được? Trái đất phải là phẳng. Làm sao Kinh Thánh có thể sai? Quỉ phải giở thủ đoạn với tâm trí các ông; đó là lí do tại sao các ông tìm ra những luận cứ này. Nhưng các ông không thể lừa được chúng tôi, chúng tôi biết lời của Thượng đế.”
Thế thì điều đã được chứng minh là mặt trời không chuyển động quanh trái đất như điều đó đã được tin. Chính điều ngược lại, trái đất đang chuyển động quanh mặt trời. Mọi bằng chứng đều có đó, và không một bằng chứng nào tồn tại ngược lại điều đó. Nhưng lần nữa Galileo đã bị triệu ra toà án của giáo hoàng, và ông ấy bị buộc phải rút lại phát biểu của mình.
Galileo, quì trong toà án, đã nói, “Tôi cũng tin rằng mặt trời phải chuyển động quanh trái đất, vì điều đó được nói vậy trong kinh sách, và tôi phải xin lỗi vì đưa ra phát biểu rằng trái đất chuyển động quanh mặt trời.” Và ông ấy đã nói với giáo hoàng, “Thưa ngài, nếu ngài muốn tôi có thể viết cuốn sách khác để chứng minh kinh sách là đúng. Nhưng một điều tôi phải nói: Cho dù tôi chứng minh điều đó, việc này cũng chẳng tạo ra khác biệt gì, trái đất vẫn di chuyển quanh mặt trời. Không điều gì có thể được làm về việc đó. Tôi có thể viết sách để bác bỏ luận cứ của tôi – điều đó không là gì cả, điều đó không phải là vấn đề.”
Galileo phải đã là người hiếm hoi. Mọi người tưởng rằng ông ấy là kẻ hèn; tôi không nghĩ vậy. Mọi người tưởng rằng ông ấy là kẻ hèn vì tại sao ông ấy phải xin lỗi? Ông ấy đáng phải trở thành người tử vì đạo. Nhưng cảm giác của tôi về việc là người tử vì đạo bao giờ cũng là những người ngu, đần. Chín mươi chín phần trăm là ngu. Galileo phải đã là người rất rất hiểu biết.
Nếu bạn yêu người ngu bạn phải chấp nhận cái ngu của họ. Tại sao trở thành người tử vì đạo một cách không cần thiết chỉ vì điều tầm thường này? Và liệu trái đất chuyển động quanh mặt trời hay mặt trời chuyển động quanh trái đất, điều đó tạo ra khác biệt gì? Tại sao làm phí cuộc sống của bạn vì nó? Ông ấy phải đã là người hiểu biết, rất hiếm hoi. Ông ấy không phải là kẻ hèn chút nào. Ông ấy đã không liều lĩnh dại dột, điều đó là đúng, nhưng phát biểu của ông ấy là hay ở chỗ cuối. Ông ấy nói, “Nhưng tôi chẳng thể làm được gì. Tôi có thể chứng minh điều đó, nhưng mặt trời sẽ không nghe theo đâu, và trái đất cũng chẳng đi theo.”
Chuyện xảy ra là Galileo đã làm ra kính thiên văn đầu tiên, và ông ấy đã mời bạn bè mình – các giáo sư đại học, các linh mục – tới và nhìn qua nó, vì nhiều ngôi sao đã có đó mà đã không thể được thấy bởi mắt trần nhưng chúng có thể được thấy qua kính thiên văn này. Không ai sẵn sàng nhìn qua nó, vì mọi thứ được coi là có trong Kinh Thánh, và trong đó có nói bao nhiêu sao ở đó, và Thượng đế đã tạo ra chỉ chừng nấy thôi, con số đó, và làm sao bạn có thể đột nhiên tìm ra nhiều sao hơn bằng một công cụ? Công cụ đó phải đã được Quỉ cung cấp cho!
Không ai sẵn sàng nhìn qua nó – sợ thế… vì có thể bạn thấy ngôi sao nào đó có đó mà lại không được viết tới trong kinh sách. Thế thì sẽ có phiền phức. Khi vài người dũng cảm thử nhìn vào, họ nhìn thấy và họ cười và họ nói, “Ông phải giở thủ đoạn rồi!” Sao đã có đó; điều này Galileo phải giở thủ đoạn.
Đây đã là thái độ, rằng sự sống phải tuân theo kinh sách, sự sống phải tuân theo lí thuyết. Cho nên đừng cười về những người này – họ đang đi theo luật ngu được thiết lập vững chắc.
Không thể nào có chuyện, họ nói, rằng ông ấy đã sống lại, vì ông ấy đã được chứng nhận là chết bởi các chuyên gia giỏi.
Tôi đã nghe: Chuyện xảy ra là bằng cách nào đó tên của vợ của Mulla Nasruddin đã bị bỏ sót trong danh sách cử tri. Thế rồi kì bầu cử tới, và vợ anh ta rất lo nghĩ đi bầu, nhưng tên cô ấy lại không có đó. Cho nên Nasruddin đưa vợ mình tới uỷ ban bầu cử – và không chỉ cái tên không có đó trong danh sách, người ta nói rằng vợ anh ta đã chết. Tất nhiên vợ anh ta rất bực bội, và cô ấy còn bực hơn vì Nasruddin đã coi mọi sự là rất dễ dàng. Anh ta không bị rối trí và anh ta không giận, và anh ta phải là vậy vì làm sao những người này dám coi cô ấy là người chết khi cô ấy vẫn còn sống? Cô ấy rất giận. Họ đi tới uỷ viên hội đồng và cô ấy bảo ông ta, “Điều này là không đúng. Tôi sống sờ sờ đây! Còn trong danh sách của ông lại nói rằng tôi chết. Đây là cái gì?”
Cô ấy giận tới mức Nasruddin phải nói, “Đợi đã. Em không thể tranh đấu với quan chức được. Họ phải đúng chứ; làm sao họ có thể sai được? Tất nhiên họ biết rõ hơn chúng ta biết, và em, mụ đàn bà ngu, không có giáo dục chút nào, lại cố cãi với quan chức lớn sao? Nếu họ viết rằng em chết, em phải là chết. Chuyên gia không thể sai.”
Nhưng tôi đang sống đây! Người này kêu to.
Và sự sống đang kêu to khắp quanh bạn, nhưng bạn không bao giờ lắng nghe nó. Bạn quá bị dính líu với các chuyên gia. Bạn liên tục đọc Ramayana, Kinh Thánh, và sự sống ở khắp xung quanh đang kêu to, “Tôi ở đây! Nhìn vào tôi!” Nó kêu to qua chim, qua cây, qua đá, qua mây – nhưng bạn điếc. Tai bạn bị chất đầy với kinh sách và các chuyên gia và các nhà lí thuyết. Bạn đang đọc sách của bạn, bạn đang nhìn vào sách, bạn đang tìm sự sống trong sách.
Ramakrishna thường nói rằng chuyện xảy ra: Vợ của một đệ tử của Ramakrishna bảo chồng cô ấy rằng trong khu lân cận, cách hai hay ba nhà thôi, một nhà bị cháy ban đêm. Anh ta là người có giáo dục. Ngay lập tức anh ta cầm tờ báo và đọc suốt trong nó. Vợ nói, “Anh làm gì vậy?” Anh ta nói, “Nếu nhà đã thực sự cháy thế thì tin tức về nó phải có trong báo chí chứ, và nó lại không có ở đó. Tôi nghĩ ngôi nhà đó chắc đã không bị cháy, đó phải là tin đồn.” Chỉ cách có ba nhà thôi – nhưng bạn phải nhìn vào tờ báo, bạn phải kiểm với tờ báo. Báo chí đã trở nên sống động hơn sự sống. Lời đã trở nên có nghĩa nhiều hơn sự kiện.
Sự tồn tại đã đi xa khỏi bạn. Giữa bạn và sự tồn tại có bức trường thành Trung Quốc bao la, được làm bằng lời, lí thuyết, kinh sách, tôn giáo, triết lí. Khó xuyên thấu qua bức tường này và đạt tới sự tồn tại; đó là lí do tại sao bạn khổ thế, khát thế, đói thế. Bạn đã không sống chút nào. Bạn đã chỉ kéo lê.
Nhưng tôi đang sống đây! Người này kêu to. Ông ấy khẩn khoản yêu cầu một nhà khoa học nổi tiếng và không thiên vị và giỏi luật pháp lên tiếng, người cũng hiện diện.
Ở đó ông ta cũng phạm phải cùng sai lầm như những người đưa tang phạm phải, vì ông ta cũng thuộc về cùng đám đông. Đôi khi tôi nghĩ, khi đọc chuyện này, rằng ông ta cũng có thể suy nghĩ bên trong: Có thể họ đúng, vì làm sao chuyên gia có thể sai? Có thể mình bị lừa!… vì ông ta là một phần của những người đưa tang này, của cùng đám đông. Ông ta không phải là người khác mà là một thành viên của cùng nhóm. Ông ta cũng phải nghĩ bên trong: mình cảm thấy rằng mình sống, nhưng ai tin vào việc cảm riêng của mình? Bạn cũng không tin vào cảm giác riêng của bạn. Bạn cảm thấy nghi ngờ. Ai biết? – bạn có thể sai. Người này vẫn còn sống, ông ta đã cảm thấy sống, và ông ta kêu lên, “Tôi còn sống đây!” nhưng dầu vậy ông ta đã yêu cầu giúp đỡ từ người sai – nhà khoa học nổi tiếng và không thiên vị.
Thứ nhất, ông này là nhà khoa học, điều có nghĩa ông này là chuyên gia về những thứ chết. Không nhà khoa học nào đã bao giờ đương đầu với sự sống, ông ta không thể đương đầu được. Phương pháp luận của ông ta ngăn cản điều đó. Người biết về những thứ chết – hỏi người đó về sự sống là bước sai, và bước này thậm chí còn sai hơn vì người này là người nổi tiếng. Khi chuyên gia không nổi tiếng đôi khi ông ta có thể gạt tri thức chuyên gia của mình sang bên; không cái gì mấy lâm nguy. Nhưng khi một chuyên gia nổi tiếng có đó, ông ta phải cứu lấy tri thức chuyên gia của ông ta. Vấn đề không phải là liệu người này sống hay không; vấn đề là, ông ta phải cứu lấy danh tiếng của mình là nhà khoa học nổi tiếng. Người nhỏ nhen có thể tự tử nhưng nhà khoa học nổi tiếng thì không. Nhà khoa học chưa chín chắn có thể đã nhìn vào người này và nghĩ: Có thể ông ấy còn sống. Nhưng điều đó chắc sẽ ngụ ý rằng ông ta là không chín chắn, không thực sự có uy tín.
Một người càng có uy tín người đó càng có đầu tư vào nó và càng ít có khả năng cho người đó cho phép bất kì sự kiện mới nào nảy sinh. Người đó sẽ phải đẩy sự kiện mới ra xa vì sự kiện mới, nếu được chấp nhận, sẽ phá huỷ toàn thể hình mẫu cũ. Người càng có uy tín càng ít có tính chống đối, họ phải vậy. Họ không thể đảm đương được việc chống đối. Đây là một tronh những thủ đoạn cơ bản mà xã hội giở ra chống lại cách mạng.
Ở Ấn Độ, trong năm nghìn năm đã không có cuộc cách mạng nào vì chúng ta đã cho người brahmin nhiều danh giá thế. Con người của tri thức đã được làm thành người cao nhất, đỉnh chóp; con người của tri thức đã là cơ sở cho toàn thể thể chế. Ai sẽ chống đối? Vì để chống đối trước hết bạn phải là một brahmin, người trí thức. Chỉ giới trí thức chống đối. Nhưng nếu giới trí thức được tạo ra làm chính cơ sở của thể chế, thế thì không ai có thể chống đối, không có khả năng nào. Mọi người brahmin ở Ấn Độ đều đã là những người trên đỉnh chóp. Họ không thể đảm đương được có tính chống đối vì trong chống đối danh tiếng của họ sẽ bị mất. Nếu thể chế bị mất, họ bị mất. Họ tồn tại cùng với thể chế. Họ không thể đảm đương được việc chống đối.
Và cùng thủ đoạn này lại được dùng ở nước Nga xô viết. Đó là lí do tại sao ở nước Nga xô viết không có khả năng nào của bất kì cuộc cách mạng nào, không có khả năng chút nào. Cùng thủ đoạn thôi. Họ phải đã học điều đó từ người Hindu, vì Ấn Độ là nước duy nhất đã từng ở trên trái đất trong hàng nghìn năm mà không có cách mạng, cấu trúc xã hội duy nhất không có chống đối, không có khả năng của bất kì việc chống đối nào – họ phải biết bí mật nào đó. Người đã cho xã hội Hindu nền móng của nó, Manu, phải đã biết bí mật này.
Và bây giờ, Marx cộng với Manu là cấu trúc của nước Nga xô viết. Họ bày tỏ rất kính trọng với các tác giả, giáo sư, nhà văn, người viết tiểu thuyết, nhà khoa học – các brahmin, giới trí thức. Lần nữa, ở Nga người brahmin là cao nhất, giai cấp thượng đỉnh. Bây giờ không có khả năng cho bất kì cuộc cách mạng nào ở đó, vì ai sẽ chống đối? Người lao động, sudras, không bao giờ chống đối; theo cách riêng của mình họ sẽ không bao giờ chống đối. Giới trí thức được cần để thúc đẩy họ, nhưng ai sẽ thúc đẩy những người này? – vì cách mạng sẽ đi chống lại bản thân giới trí thức. Chiến binh, người lính, họ không bao giờ chống đối, họ là những người vâng lời nhất trên thế giới, người lính – người vâng lời nhất, thậm chí là người vâng lời ngu xuẩn. Toàn thể huấn luyện của họ là để vâng lời. Họ không bao giờ chống đối. Và doanh nhân thì tất nhiên không thể chống đối được, vì họ sẽ bị cướp trong cách mạng. Họ có nhiều thứ để bị mất. Doanh nhân không bao giờ chống đối, vaishyas không bao giờ chống đối – họ không thể chống đối được. Họ bao giờ cũng chống lại cách mạng. Đó là lí do tại sao ở Mĩ cách mạng là không thể được, vì toàn thể đất nước bao gồm giai cấp trung lưu, toàn thể đất nước là giai cấp doanh nhân, vaishyas. Ở Mĩ cách mạng là không thể được – ai sẽ chống đối? Phần lớn nước này là giai cấp trung lưu. Tâm trí giai cấp trung lưu bao giờ cũng cố đạt tới chỗ cao nhất. Người đó không có thời gian dành cho cách mạng, và bất kì cuộc cách mạng nào cũng sẽ làm rối tham vọng riêng của người đó. Vaishyas không bao giờ là người cách mạng.
Chiến binh, người lính, kshatriyas, là phần vâng lời nhất của một nước. Họ không bao giờ chống đối. Bất kì ai cai trị, họ tuân theo người đó. Sudras không có tâm trí – người lao động, người vô sản, họ không có tâm trí chống đôi. Họ bằng lòng với bất kì cái gì họ có. Họ kéo lê cùng nó. Họ không hi vọng gì mấy. Họ không bị thất vọng. Để tạo ra thất vọng, người brahmin được cần tới. Người brahmin là giai cấp cách mạng duy nhất, và nếu bạn làm cho người brahmins là trên đỉnh chóp, thế thì cách mạng bị giết từ trong trứng, bị thiêu cháy. Chuyên gia không bao giờ có thể là người cách mạng. Họ là những brahmins. Họ đã có uy tín tới mức họ sẽ không muốn có bất kì thay đổi nào.
Người này yêu cầu giúp đỡ từ người sai. Ông ta yêu cầu giúp đỡ từ nhà khoa học nổi tiếng và “không thiên vị” – và có một điều kiện nữa: không thiên vị.
Đây là cái gì đó cần được hiểu, nó là điểm rất tinh vi. Khoa học nghĩ rằng nó là không thiên vị, khoa học nghĩ rằng nó là việc biết không thiên vị. Điều này là sai. Không việc biết nào đã bao giờ là vô nhân tính, mọi việc biết đều có nhân tính. Không việc biết nào là không thiên vị, mọi việc biết là thiên vị, vì người biết đi vào trong việc biết, người đó không thể vẫn còn ở ngoài nó. Bất kì khi nào bạn biết cái gì đó, bạn biết. Bạn đã đi vào trong nó, bạn đã trở thành một phần của nó. Đó là lí do tại sao ở nước Nga xô viết một kiểu khoa học tồn tại khác hơn ở Mĩ – vì họ có những đầu tư khác, những cam kết khác.
Ở nước Nga của Stalin nhiều lí thuyết khoa học đã bị phủ nhận. Chúng đã không được chấp nhận vì chúng chống lại chủ nghĩa Marx, cho nên không ai sẽ nói về chúng, không ai sẽ khám phá chúng. Họ đã khám phá ra cái gì đó khác. Ở nước Nga xô viết, phân tâm học của Freud không được chấp nhận. Không một nhà phân tâm nào ở đó nói rằng phân tích của Freud là đúng, không. Toàn thế giới đã nói như vậy, nhưng nước Nga thì không.
Họ có tâm lí học riêng của họ – tâm lí học Pavlov. Pavlov là Freud của họ vì ông ấy hỗ trợ cho chủ nghĩa cộng sản, vì ông ấy nói không có hồn, không có tâm trí: người không là gì ngoài hành vi, máy móc; sinh học, nhưng dầu vậy vẫn là cái máy. Và toàn thể vấn đề là làm sao ước định nó. Những ước định sai dẫn tới ốm tinh thần, ước định đúng sẽ thay đổi người. Không cần phân tâm học. Phân tâm học là của giới tư bản, nó có tính tư sản. Freud đã không đi vào khối xô viết. Họ có tâm lí học riêng của họ, và họ cũng nghĩ họ là không thiên vị, và Freud cũng nghĩ ông ấy là không thiên vị. Thực ra, việc biết không thiên vị là không thể được, vì người tìm ra nó, người có thiên kiến riêng của mình, định kiến riêng của mình. Người có việc biết riêng của mình, người có tâm trí riêng của mình; điều đó tô mầu cho toàn thể mọi sự. Không cái gì là không thiên vị.
Duy nhất một khả năng tồn tại của việc biết không thiên vị, và đó là khi bạn đã mất tâm trí của bạn hoàn toàn. Chúng ta ở phương Đông nói: Duy nhất vị phật có thể là không thiên vị, vị phật, người không có tâm trí, người không có cái ngã, người không có định kiến, không ý thức hệ, người sống trong rỗng – ông ấy có thể là không thiên vị. Nhưng người sống trong tâm trí – làm sao người đó có thể là không thiên vị? Tâm trí của người đó sẽ tô mầu, tâm trí của người đó sẽ diễn giải.
Người này phải đã là nhà khoa học rất nổi tiếng, “không thiên vị” – vì điều ông ta đã chứng minh là ông ta phải đã rất nổi tiếng, và ông ta phải đã nghĩ rằng ông ta là không thiên vị. Sự không thiên vị đó đã giết chết người đang bị đem đi chôn này. Ông ta đã yêu cầu giúp đỡ từ người sai.
Đợi một chút, chuyên gia này nói. Thế rồi ông ấy quay sang những người đưa tang, đếm họ. Bây giờ chúng ta đã nghe điều người bị coi là chết đã phải nói. Năm mươi nhân chứng các vị nói cho tôi các vị coi cái gì là sự thực.
Tất nhiên, đây là cách duy nhất để là không thiên vị: Lấy phiếu bầu. Và tất nhiên đa số bao giờ cũng đúng, chân lí là được được chứng minh bởi đa số. Đây là cách toàn thể giới bị cai trị bởi các chuyên gia – chân lí là để được chứng minh bởi đa số. Và thực ra chính điều ngược lại mới là hoàn cảnh: đa số bao giờ cũng tin vào dối trá, vì đa số bao gồm những người ngu.
Dân chủ về căn bản là sự thống trị của quần chúng. Nó không thể khác được. Bạn phải hỏi người ngu ai là đúng, cái gì là đúng, và có xu hướng trong đám đông để đi theo người khác. Đám đông không có quan điểm của riêng nó. Nó là hỗn độn. Ai đó giơ tay lên, những người khác đi theo. Đám đông giống như cừu.
Một thầy giáo hỏi một cậu bé – vì cậu bé này là con của người chăn cừu – thầy giáo hỏi, “Con có mười con cừu. Năm con nhảy ra ngoài hàng rào, còn lại đằng sau bao nhiêu con?”
Cậu bé nói, “Không con nào.”
Thầy giáo nói, “Cái gì! Con thậm chí không thể hiểu điều đó sao? Năm con đã nhảy ra, và đã có mười con lúc ban đầu, cho nên bao nhiêu con còn lại?”
Cậu bé lại nói, “Không con nào.”
Thầy giáo đâm ra lúng túng. Thầy nói, “Thế thì con không thể đoán ra được nó à?”
Đứa trẻ nói, “Thầy có thể biết con số nhưng con biết cừu. Không con nào còn lại. Cho dù một con nhảy ra thôi, điều đó sẽ là đủ; các con kia sẽ nhảy ra theo.”
Và ông ta là đúng. Nhà khoa học nổi tiếng, không thiên vị này đã làm gì? Ông ta đã làm một điều dân chủ.
Đợi một chút, chuyên gia này nói. Thế rồi ông ấy quay sang những người đưa tang, đếm họ. Bây giờ chúng ta đã nghe điều người bị coi là chết đã phải nói. Năm mươi nhân chứng các vị nói cho tôi các vị coi cái gì là sự thực. Ông ấy chết, các nhân chứng nói. Chôn ông ấy đi, chuyên gia nói.
Và do vậy ông ấy đã bị chôn.
Và như vậy bạn đã bị chôn rồi. Các chuyên gia của bạn đã chôn bạn. Kinh sách của bạn đã chôn bạn. Các thượng đế học của bạn đã chôn bạn. Bạn đáng ra đã sống động nhưng bạn đã đi hỏi ý kiến các chuyên gia.
Đừng đi tới chuyên gia, đi tới bản thân sự sống đi. Đừng đi tới kinh sách, đi tới bản thân sự tồn tại đi. Đừng hỏi các nhà thượng đế học, hỏi bản thân sự sống.
Người này chỉ là ngu. Ông ta đáng phải chạy khỏi các chuyên gia. Khoảnh khắc ông ta đã thấy rằng một nhà khoa học nổi tiếng, người không thiên vị, có đó, ông ta đáng phải nhảy phắt ra khỏi quan tài và chạy nhanh nhất có thể được – đó là cách duy nhất để cứu bản thân ông ta.
Và bạn cũng làm cùng điều này đi: nhảy ngay ra khỏi quan tài của bạn và chạy nhanh nhất có thể được khỏi mọi chuyên gia; bằng không họ sẽ giết bạn. Họ đã giết bạn rồi. Họ sẽ chôn bạn. Nếu bạn muốn còn sống động, nghe theo sự sống đi, đừng nghe theo tri thức. Nếu bạn muốn sống động, nghe theo trái tim riêng của bạn. Người đó đã ngu làm sao mà lại đi nhờ chuyên gia quyết định!
Nhớ, tim riêng của bạn là quan toà duy nhất. Không quan toà nào khác tồn tại. Nghe theo nó đi. Nghe theo tiếng nói bên trong, và đi theo nó, dù nó đưa tới bất kì chỗ nào. Nếu bạn nghe theo tiếng nói bên trong, nếu bạn không bận tâm về các lí thuyết, nếu bạn tiếp xúc với bản thân sự sống, trực tiếp và tức khắc, bạn sẽ đạt tới điều tối thượng.
Thượng đế đang đợi ở đó, vẫn sống và khoẻ mạnh. Và không có ai cản trở bạn ngoại trừ bản thân bạn. Chỉ đừng tự cản trở bản thân bạn.
Từ “Y như vậy”, Ch.4 Hỏi chuyên gia
