Tôi sẽ đòi hỏi từ bạn chỉ cái mà bạn có. Và tôi sẽ yêu cầu cái mà mọi người đều có. Cũng như tôi đã nói rằng việc tìm kiếm của mọi người là về phúc lạc, theo cùng cách có một loại của cải mà mọi người đều có – và cái đó là khổ của họ. Bạn có đầy cái đó, bạn có nhiều hơn bạn cần. Trong nhiều kiếp sống bạn đã không thu thập bất kì cái gì khác; bạn đã thu thập hàng đống khổ! Ngay cả đỉnh Everest sẽ dường như là nhỏ khi được so sánh với hàng đống phiền phức mà bạn đã thu thập; các vấn đề của bạn là lớn tới mức ngay cả đỉnh Everest sẽ bị bối rối trước chúng! Và có lẽ ngay cả Hillary và Tensing chắc sẽ không có khả năng trèo lên các núi khổ của bạn – chúng lớn thế. Chúng là các nỗ lực của bạn từ nhiều kiếp sống; bạn đã không kiếm được gì ngoại trừ khổ của bạn. Ngay cả bây giờ, bạn vẫn đang kiếm nó.
Tôi muốn bạn buông bỏ khổ của bạn, từ bỏ khổ của bạn. Không ai đã bao giờ hỏi xin khổ của bạn – nhưng tôi hỏi xin. Và nếu bạn có thể từ bỏ khổ của bạn, thế thì con đường tới hạnh phúc có thể được mở ra. Nếu bạn có thể xoay xở buông bỏ khổ của bạn, bạn sẽ dần nhận ra rằng cái bạn tưởng là khổ thì không là gì ngoài ảo tưởng; khổ đó đã không bám vào bạn – bạn đã bám vào nó. Nhưng bạn sẽ chỉ dần biết ai đang bám vào và ai đang được giúp đỡ khi bạn buông bỏ.
Bạn bao giờ cũng hỏi làm sao bạn có thể loại bỏ khổ. Từ câu hỏi của bạn điều rõ ràng là dường như khổ đã bắt giữ bạn và bạn muốn được thoát ra khỏi nó. Nếu khổ bắt giữ bạn, bạn không thể có khả năng trở nên tự do khỏi nó được vì việc bắt giữ này không ở trong tay bạn mà ở trong tay khổ. Thế thì bạn bất lực. Và nếu sau nhiều kiếp thế bạn vẫn không xoay xở để trở nên tự do, làm sao bạn có thể đột nhiên trở nên tự do bây giờ?
Tôi nói với bạn rằng khổ không bám vào bạn, bạn đang bám vào khổ. Và nếu bạn có thể đồng ý nhìn vào trong điều tôi đang nói, bạn sẽ dần hiểu điều đó cho bản thân bạn. Bạn sẽ không chỉ dần hiểu được nó, nhưng bạn sẽ trải nghiệm việc buông bỏ – và bạn sẽ dần biết cách khổ có thể bị bỏ. Và khi bạn trở nên giỏi với nghệ thuật buông bỏ khổ, thế thì một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra rằng bạn đã lôi nó đi quanh cùng bạn – và không ai ngoại trừ bạn chịu trách nhiệm cho điều này. Bất kì khổ nào bạn đã trải nghiệm, không ai khác bị đổ lỗi. Nó đã là ao ước của bạn, bạn đã muốn khổ. Bất kì cái gì chúng ta ao ước, nó đều tới. Và bất kì cái gì bạn đang là đều là kết quả của ao ước của bạn. Không Thượng đế nào chịu trách nhiệm, chẳng vận may nào; không ai có bất kì đầu tư nào vào việc gây ra phiền phức cho bạn.
Sự thực là ở chỗ sự tồn tại bao giờ cũng thiết tha làm cho bạn phúc lạc. Toàn thể sự tồn tại này muốn cuộc sống của bạn trở thành việc mở hội – vì khi bạn bất hạnh bạn cũng ném bất hạnh khắp xung quanh bạn; khi bạn bất hạnh thế thì mùi từ các vết thương của bạn lan ra toàn thể sự tồn tại. Và khi bạn bất hạnh, sự tồn tại cũng cảm thấy đau. Toàn thể vũ trụ này cảm thấy đau khi bạn bất bạnh và hân hoan khi bạn vui vẻ. Sự tồn tại không có ao ước nào cho bạn là bất hạnh: điều đó chắc sẽ là tự tử cho bản thân sự tồn tại. Nhưng bạn bất hạnh, và để trở nên bất hạnh bạn đã phát triển một hệ thống nào đó. Chừng nào hệ thống này còn chưa bị phá huỷ, bạn sẽ không bao giờ có khả năng mở mắt với hạnh phúc, phúc lạc.
Hệ thống này là gì? Người đã tạo ra thu xếp gì để tích luỹ khổ? Người thu thập nó thế nào? Cố hiểu điều này một chút – thế thì có lẽ sẽ dễ hơn cho bạn để buông bỏ nó.
Đầu giờ sáng mai, chúng ta sẽ bắt đầu một số thực nghiệm. Nếu đôi khi bạn muốn khóc… Đứa trẻ nhỏ muốn khóc: các nhà tâm lí nói rằng hành động khóc trong đứa trẻ là việc giải toả cảm xúc. Bất kì khi nào căng thẳng tích luỹ trong đứa trẻ, thế thì bằng việc khóc nó tống ra căng thẳng của nó. Bạn nữa đã có thời là đứa trẻ nhỏ. Đứa trẻ nhỏ cảm thấy đói, nó không được bú sữa đúng lúc, cho nên nó khóc vì nó bị chất đầy bởi căng thẳng và nó cần để căng thẳng này đi ra. Nó sẽ khóc, căng thẳng sẽ được xả ra và nó sẽ cảm thấy nhẹ hơn. Nhưng chúng ta dạy nó không khóc. Chúng ta cố tìm ra mọi cách thức ngăn cản nó khỏi khóc. Chúng ta để đồ chơi vào trong tay nó để cho nó quên đi; chúng ta để cái gì đó nhân tạo vào mồm nó, hay chúng ta để ngón cái của nó và mồm nó để cho nó lầm đó là vú mẹ nó và nó quên. Chúng ta bắt đầu đung đưa nó ra trước ra sau để cho chú ý của nó bị phân tán và nó không khóc. Chúng ta thử mọi thứ để ngăn cản nó khỏi khóc. Căng thẳng đó, điều có thể đã được xả ra bởi việc khóc, dồn lại – nó không được xả ra. Theo cách này chúng ta để cho căng thẳng tích luỹ lại. Ai biết từng người tích luỹ lại bao nhiêu đau và nước mắt? Và nó ngồi trên đống được tích tụ này.
Ai biết bạn đã tích tụ bao nhiêu căng thẳng? Bạn không bao giờ khóc một cách toàn tâm mà bạn cũng không bao giờ cười một cách toàn bộ. Vì bạn đã không khóc, cái gì đó đã trở nên bị mắc kẹt lại trong bạn; vì bạn đã không cười, cái gì đó đã trở nên bị mắc kẹt lại trong bạn. Bạn không bao giờ giận một cách toàn tâm mà cũng không bao giờ tha thứ cho ai đó một cách đầy đủ. Bạn đã trở thành không nhiệt tình. Các cành của bạn muốn mọc khắp xung quanh bạn, nhưng chúng đã không có khả năng làm vậy. Lá muốn đâm ra từ mọi phía, nhưng chúng đã không có khả năng làm vậy. Cây của bạn đã bị để lại trần trụi. Tên của cái đau được tích luỹ này, cái đau không được xả ra này, là địa ngục – và bạn đang kéo lê nó khắp xung quanh cùng bạn.
Tôi đã gọi bạn tới đây để cho địa ngục của bạn có thể được tống ra. Và duy nhất bạn có thể tống nó ra. Trong trại này bạn nên trở thành giống như đứa trẻ nhỏ. Bạn nên quên rằng bạn là người có văn hoá, rằng bạn rất được giáo dục, rằng bạn đang ở một địa vị quan trọng, rằng bạn có của cải, rằng bạn được kính trọng trong thành phố. Bỏ mọi cái đó đi! Trở thành giống như đứa trẻ mới sinh, không danh tiếng, không giáo dục, không chức vụ, không của cải, không uy thế. Nếu bạn muốn cứu uy thế và danh tiếng của bạn, thế thì trước sáng mai xin chạy khỏi đây nhanh nhất có thể được và thậm chí không nhìn lại sau. Tôi không ở đây để hỗ trợ cho những điều này. Cứu lấy uy thế và chức vụ của bạn, khôn ngoan và sự kính trọng của bạn, và chạy đi. Đừng ở lại đây.
Tôi ở đây vì những người sẵn sàng trở thành đơn giản, như trẻ con. Chỉ thế thì tôi có thể làm cái gì đó – vì chỉ trẻ con có thể được dạy cái gì đó, chỉ trẻ con có thể được thay đổi. Cách mạng có thể xuất hiện chỉ trong cuộc sống của trẻ con.
Trong những thực nghiệm thiền mà sẽ xảy ra ở đây, làm giải toả cảm xúc, tống ra mọi khổ mà bạn có trong tim. Nếu bạn có giận, tống nó vào bầu trời. Nếu bạn có bạo hành, tống nó vào bầu trời. Bạn không phải là bạo hành với bất kì người nào; chỉ xả nó vào trong bầu trời mở. Khổ, đau, phiền não – bất kì cái gì ở bên trong đều phải bị tống ra. Bạn phải tống nó ra với tính toàn bộ nhiều nhất mà bạn có thể làm. Dùng toàn bộ năng lượng của bạn, để cho bất kì đau nào ở bên trong bạn đều được diễn đạt.
Bạn phải hiểu rằng chừng nào bạn chưa diễn đạt đau mà bạn đã chôn vùi trong vô thức của bạn, nó sẽ không rời khỏi bạn, nó sẽ vẫn còn bị chôn vùi. Diễn đạt nó, mang nó tới ý thức. Kéo ra bất kì cái gì bị chôn vùi bên trong tối; đem nó ra sáng.
Một số thứ chết đi trong sáng. Nếu bạn nhổ rễ cây ra khỏi tối, chúng sẽ chết. Chúng cần tối; chúng sống trong tối, cuộc sống của chúng là trong tối. Giống như rễ, khổ cũng sống trong tối. Phơi khổ của bạn ra sáng và bạn sẽ thấy rằng nó chết. Nếu bạn cứ chôn vùi nó bên trong, nó sẽ vẫn còn là bạn đồng hành thường xuyên của bạn trong nhiều kiếp. Bất hạnh phải được mang ra sáng.
Hiểu một điều thêm nữa: bạn đã nhận đau vào trong bạn từ bên ngoài; xin trả nó lại cho bên ngoài. Đau không ở bên trong. Mọi đau của bạn được mang vào từ bên ngoài.
Khi bạn được sinh ra, không có khổ trong tự tính của bạn. Không có đau; đau được mang vào từ bên ngoài. Nếu một người đã sỉ nhục bạn và bạn đã trở nên bất hạnh, thế thì bạn đã mang sỉ nhục này vào từ bên ngoài. Bây giờ bạn sẽ tích luỹ đau này ở bên trong, bạn sẽ để nó phát triển. Bạn sẽ kìm nén nó, và thế thì nó sẽ bành trướng và đầu độc từng và mọi lỗ chân lông của thân thể bạn. Bạn sẽ trở thành người bất hạnh. Chúng ta mang khổ vào từ bên ngoài – khổ không có trong tự tính cố hữu của chúng ta.
Đó là lí do tại sao tôi nói rằng bạn có thể trở nên tự do khỏi khổ. Bạn không thể trở nên tự do với tự tính của bạn, mà chỉ tự do khỏi điều khác với tự tính của bạn. Bạn có thể trở nên tự do chỉ với cái không phải là của bạn. Không có cách nào để trở nên tự do khỏi cái là của bạn.
Đau phải bị tống ra. Trong những ngày sắp tới này, tống ra thật nhiều đau mà bạn có thể tống. Và khi bạn liên tục tống nó ra, việc hiểu sẽ tăng trưởng rằng đây là chứng điên kì quặc mà bạn đã nuôi dưỡng! Điều này có thể được được tống ra rất dễ dàng, nó ở trong tay bạn để làm như vậy, nhưng bạn đã dừng bản thân bạn một cách không cần thiết.
Và điều thứ hai là ở chỗ khi bạn tống ra đau, khi bạn tống nó từ bên trong trở lại bên ngoài từ chỗ nó tới, phúc lạc sẽ bắt đầu nảy sinh từ bên trong bạn.
Phúc lạc là ở bên trong. Không ai trao nó cho bạn từ bên ngoài. Nó không tới từ bên ngoài; nó là tự tính của bạn, nó là bạn. Nó được ẩn kín bên trong, nó là hồn của bạn.
Nếu rác này, mà đã được thu thập từ bên ngoài, được tống ra, thế thì hồn bên trong sẽ bắt đầu trải ra, nó bắt đầu phát triển. Bạn bắt đầu thấy ánh sáng của nó và bạn bắt đầu nghe thấy âm thanh vô âm của nó; bạn bắt đầu trở nên được ngập chìm trong nhạc bên trong. Nhưng điều này sẽ chỉ xảy ra nếu bạn xả ra rác rưởi để cho bầu trời bên trong được tạo ra, không gian nào đó được tạo ra. Thế thì cái bị ẩn kín bên trong có thể trải rộng trong không gian này. Đau phải bị tống ra để cho phúc lạc có thể trải ra ở bên trong. Và khi phúc lạc trải ra từ bên trong, điều cần thiết với bạn là hiểu điều thứ hai nữa: rằng nếu bạn kìm nén đau, nó phát triển. Nếu đau bị kìm nén nó phát triển; nếu bạn diễn đạt nó, nó giảm đi. Với phúc lạc đó là điều đối lập toàn bộ: nếu bạn kìm nén phúc lạc nó giảm đi, nếu bạn diễn đạt phúc lạc nó tăng lên.
Cho nên điều đầu tiên là điều này: bạn phải tống đau ra, vì đau trở nên ít đi bằng việc được diễn đạt. Đừng kìm nén nó, vì nó tăng trưởng qua việc bị kìm nén. Và khi bạn có những thoáng nhìn đầu tiên về phúc lạc từ bên trong, thế thì bầy tỏ phúc lạc đó đi… vì bạn càng bầy tỏ nó, nó càng phát triển hơn ở bên trong. Các tầng tươi mới của nó sẽ bắt đầu lộ ra. Điều đó giống như khi bạn tiếp tục kéo nước từ giếng: dòng nước mới từ các nguồn tươi mới tiếp tục lấp đầy giếng. Dòng phúc lạc là ở bên trong, cho nên đừng trở nên sợ rằng nếu bạn kéo phúc lạc từ nó ra, phúc lạc sẽ giảm đi. Đau bị thu lại bằng việc được biểu lộ vì cội nguồn của nó không được tìm thấy ở bên trong. Nó đã bị mang vào từ bên ngoài, cho nên nếu bạn tống nó ra, nó sẽ ít dần đi.
Nếu bạn muốn giữ đau lại, thế thì nhớ kĩ thuật này trong tâm trí: không bao giờ tống nó ra. Nếu bạn muốn làm tăng khổ của bạn, nếu đây là điều bạn quyết tâm làm – và dường như là nhiều người quyết tâm làm chỉ điều này – thế thì đừng bao giờ biểu lộ khổ của bạn, đừng biểu hiện nó. Nếu nước mắt trào ra, nuốt chúng vào; nếu bạn cảm thấy giận, kìm nén nó. Nếu bất kì phiền muộn nào trào lên bên trong, kìm nén nó – nó sẽ tăng lên. Bạn sẽ trở thành một địa ngục lớn.
Nếu bạn muốn giảm đau thế thì tống nó ra. Nếu bạn muốn tăng phúc lạc, thế thì biểu lộ điều đó nữa; vì phúc lạc ở bên trong và các tầng mới sẽ tiếp tục làm lộ bản thân chúng. Và khi bạn tiếp tục biểu lộ phúc lạc bạn sẽ bắt đầu có mỗi lúc một nhiều thoáng nhìn về phúc lạc thuần khiết hơn.
Phúc lạc tăng khi nó được chia sẻ.
Đó là lí do tại sao Mahavira và Phật chạy vào rừng rậm khi họ bị đau – vì đau phải được xả ra. Điều tốt là họ đã xả nó ở chỗ đơn độc, để cho không ai bị ảnh hưởng bởi nó. Nhưng khi họ đã trở nên được tràn đầy với phúc lạc, họ đã trở về bãi chợ vì bây giờ họ phải chia sẻ nó, và khi bạn có cái gì đó để chia sẻ, điều đúng là làm như vậy ở bãi chợ. Có lẽ ai đó sẽ được nó chạm vào, có lẽ ai đó sẽ nghe thấy nhạc, có lẽ ai đó sẽ bắt đầu nhảy múa. Có lẽ nó sẽ chạm tới chiếc đàn veena trong lòng ai đó và chiếc đàn đó sẽ bắt đầu chơi.
Cho nên nhớ trong tâm trí rằng dù đó là Christ, Mohammed hay Phật, bất kì khi nào họ ở trong đau họ đi vào chỗ đơn độc. Đau phải được xả ra – và đó đã là điều đúng cần làm, xả nó một mình để cho không người nào khác biết về nó. Và khi họ được tràn đầy với phúc lạc, họ trở về thế giới, vì bây giờ việc chia sẻ đã trở thành niềm vui – và phúc lạc càng được chia sẻ nó càng đẹp hơn.
Đau phải bị xả ra. Và khi bạn bắt đầu có những thoáng nhìn về phúc lạc, những thoáng nhìn đó nữa cũng phải được cho ra. Bạn phải trở thành giống như đứa trẻ nhỏ không lo nghĩ về quá khứ cũng không bận tâm về tương lai; đứa trẻ thậm chí không biết người khác nghĩ gì về nó. Chỉ thế thì quyết tâm mới xảy ra cho điều tôi đã cho bạn lời gọi, và cuộc hành trình tôi muốn bạn đi tiếp sẽ bắt đầu.
Chút ít dũng cảm được cần tới, và kho báu phúc lạc là không xa xôi. Chút ít dũng cảm được cần tới và bạn có thể bỏ địa ngục của bạn. Cũng như khi một người đã trở nên bị bẩn từ đường về nhà và tắm và bẩn bị cuốn đi, theo cùng cách này thiền là việc tắm, và đau là bẩn. Và khi tất cả bẩn đã bị cuốn đi và bạn cảm thấy sạch sẽ sau tắm, thế thì niềm vui, phúc lạc tới với bạn là tự tính của bạn.
Từ “Tiếng nói của tĩnh lặng”, Ch.1 Tham vọng
