Ham muốn quyền lực

Ham muốn quyền lực một cách mãnh liệt.

Và quyền lực đó đệ tử sẽ thèm muốn

là cái sẽ làm cho anh ta dường như là hư vô

trong mắt của mọi người.

 

Trước hết cần hiểu khác biệt giữa ham muốn và khao khát. Từ điển cho cùng nghĩa với cả hai từ này, nhưng trong sách sự sống có khác biệt lớn. Ham muốn và khao khát dường như là như nhau: trong khi chúng dường như là như nhau và thế rồi chúng xa lìa theo các con đường. Trong tiếng Anh không có từ thay thế cho ham muốn. Đó là lí do tại sao Mabel Collins đã dùng desire cho cả hai trạng thái này.

Rất khó tìm ra một từ trong ngôn ngữ khác đúng xấp xỉ tới abhipsa, vì khao khát về trạng thái như vậy khó mà xảy ra trong nền văn hoá khác. Thực tại nghĩa của cả hai từ này là muốn cái gì đó. Nhưng ichchha là ao ước về cái gì đó mà chúng ta không có, còn abhipsa, mong mỏi hay khao khát, là ao ước về cái gì đó mà chúng ta đã có cố hữu bên trong chúng ta. Trong ham muốn có đòi hỏi, và có trăn trở được gắn với đòi hỏi đó. Chừng nào bạn chưa có được nó sẽ có bất hạnh. Nhưng dưới dạng của ham muốn mà là mong mỏi, trong khi cũng có đòi hỏi, cùng với đòi hỏi đó còn có cảm giác về hoàn thành lớn. Cho dù bạn không có được điều bạn muốn, không có khắc khoải. Nếu như có điều như vậy như ham muốn an bình, đó là điều mong mỏi là gì, và đó là điều tôi đang nói tới. Điều đó dường như rất nghịch lí – như nói “lửa lạnh” – vì ham muốn không gây ra lo nghĩ; chính nghĩa của nó là: “Tôi bất mãn, tôi không thoả mãn với bất kì cái gì tôi có. Tôi cần cái gì đó khác để được thoả mãn.”

Nghĩa của khao khát này, abhipsa, là “cái gì đó hơn nữa phải có đấy, nhưng như mọi thứ là vậy tôi đã mãn nguyện.” Hiểu khác biệt này.

Trong ham muốn tôi bất mãn, và tôi sẽ vẫn còn bất mãn cho tới khi đòi hỏi của tôi được hoàn thành. Nếu đòi hỏi này được hoàn thành, thế thì sẽ có mãn nguyện. Cho nên điều này ngụ ý rằng mãn nguyện của tôi là có điều kiện; nếu một trong những điều kiện của tôi được hoàn thành, tôi sẽ trở nên được mãn nguyện. Đó là lí do tại sao người đầy ham muốn không bao giờ mãn nguyện: các điều kiện của người đó không bao giờ được hoàn thành. Đến lúc một ao ước được hoàn thành, hai mươi nhăm ao ước nữa đã được sinh ra. Việc hoàn thành của từng ao ước cho sinh ra những ao ước mới.

Người khao khát trở nên mãn nguyện vì người đó được mãn nguyện ngay chỗ đầu tiên. Không có cách nào để làm cho người đó bất mãn. Người đó hạnh phúc với điều người đó có. Việc khao khát được sinh ra từ mãn nguyện này – để thậm chí mãn nguyện hơn. Cho nên nhớ, nó được sinh ra từ mãn nguyện và khi khao khát này được hoàn thành người đó sẽ trở nên mãn nguyện hơn.

Cần tính tới một khác biệt nữa: ham muốn không bao giờ được hoàn thành, nhưng khao khát thì được hoàn thành – vì giây phút một ham muốn được hoàn thành, nó sẽ phát sinh ra mười ham muốn nữa, các kiểu ham muốn khác nhau. Ham muốn là việc phát sinh tự nó. Nhưng khao khát giống như người đàn bà hiếm muộn, người không thể đẻ con. Khi khao khát đã được hoàn thành, nó không tiếp tục sinh sôi.

Hiểu khác biệt khác: trong ham muốn bao giờ cũng có việc kéo ra cái bên ngoài, hướng tới các đối thể. Đó có thể là hướng tới của cải, hướng tới danh vọng, hướng tới địa vi, nhưng có cái gì đó bên ngoài đang kéo bạn. Cho nên cuộc đua điên cuồng bên ngoài được sinh ra qua ham muốn. Khao khát cũng là việc kéo, nhưng hướng vào cái bên trong. Nó cũng là cuộc đua, nhưng nó không đem bạn đi xa khỏi bản thân bạn; ngược lại, nó mang bạn tới gần bản thân bạn hơn.

Trong từ điển họ có các nghĩa đồng nhất, nhưng trong sách cuộc sống nghĩa là rất khác. Ấn Độ đã có khả năng khám phá ra một từ như abhipsa, khao khát, vì chúng ta đã không có chỉ những ham muốn bình thường, chúng ta đã ước muốn về những thứ phi thường nữa. Loại ước muốn đó đích xác là đối lập với việc ham muốn. Đó là lí do tại sao chúng ta đã phải tạo ra một từ mới – abhipsa.

Lời kinh là:

 

Ham muốn quyền lực một cách mãnh liệt.

 

Ham muốn quyền lực một cách mãnh liệt. Cho nên cần hiểu hai điểm có liên quan tới quyền lực. Có một kiểu quyền lực thu được qua phương tiện bên ngoài: bạn có quyền lực nếu bạn có của cải, bạn có quyền lực nếu bạn được vũ trang bằng kiếm. Nếu có sức mạnh trong thân thể bạn, bạn có quyền lực, nếu bạn giầu có bạn có thể mua ai đó, được vũ trang bằng kiếm bạn có thể làm cho ai đó cúi mình trước bạn. Nhưng bởi bản thân bạn thì bạn không quyền lực. Quyền lực là trong kiếm, và nếu kiếm gẫy bạn trở nên bất lực. Quyền lực nằm trong của cải của bạn và nếu của cải đó bị mất bạn trở nên yếu. Chính khách nhận được quyền lực của ông ta từ những người bỏ phiếu cho ông ta. Chỉ bởi việc không bỏ phiếu của họ mà quyền lực của ông ta biến mất.

Cho nên có một kiểu quyền lực được thu lấy qua các phương tiện bên ngoài, nhưng đây không phải là quyền lực thực – vì bạn vẫn còn yếu. Bạn bị bao quanh bởi quyền lực, nhưng bạn yếu. Và quyền lực này có thể bị giằng đi khỏi bạn vào bất kì khoảnh khắc nào: người ngồi trên ngai vàng có thể trở thành kẻ ăn xin vào bất kì khoảnh khắc nào. Khi những người có tên tuổi tạo nên dòng tiêu đề chính mọi ngày trên báo chí không còn giữ chức vụ, chúng ta thậm chí không biết liệu họ chết hay sống. Họ không để lại dấu vết nào. Nhiều chính khách yên lặng biến mất, và thế rồi một ngày nào đó, ngày họ chết, vài tin tức về họ xuất hiện trong một góc nhỏ của báo. Chỉ thế thì bạn mới dần biết rằng “Ồ! Ông ta vẫn còn sống!” Giữa hai khoảnh khắc này không dấu vết nào được bỏ lại. Và khi họ còn trong quyền lực, trong ghế quyền lực, dường như là báo chí đã chẳng viết gì ngoại trừ về họ.

Cho nên điều này ngụ ý rằng quyền lực được đạt tới qua các phương tiện bên ngoài không loại bỏ điểm yếu của bạn. Nó chỉ che giấu điểm yếu, che đậy điểm yếu bằng mạng che. Những mạng che này tất cả đều được trang trí đẹp, nhưng bạn – bạn vẫn còn bất lực như bạn bao giờ cũng vậy trước đây.

Đó là lí do tại sao một khi một người đã đạt tới chức vụ nào đó, người đó không muốn buông bỏ nó. Người đó bám giữ nó với mọi sức mạnh của mình vì bây giờ người đó đã có hương vị của quyền lực, người đó đã tận hưởng quyền lực – mặc cho việc vẫn còn yếu bên trong của người đó. Bây giờ, nếu người đó mất chức vụ, người đó lần nữa sẽ trở thành bất lực. Và kiểu bất lực thứ hai này sẽ quấy nhiễu người đó nhiều hơn nhiều so với kiểu thứ nhất, vì trong trường hợp thứ nhất người đó đã không nếm trải quyền lực; bây giờ người đó đã nếm hương vị của nó. Trong trường hợp thứ nhất người đó đã không biết mình đã bất lực thế nào; giờ người đó biết.

Điều đó cũng giống như khi bạn đang bước đi trên đường trong đêm tối. Trời tối, nhưng bạn vẫn có thể thấy đường một chút. Thế rồi một chiếc xe chạy nhanh qua với ánh sáng chói loà. Độ chói của ánh sáng này chiếu sáng mặt bạn nhưng dầu vậy, trong một khoảnh khắc, mọi thứ được sáng lên. Nhưng khi xe đã chạy đi rồi, bạn thấy rằng con đường đã trở nên tối hơn nó đã vậy trước đây; bây giờ bạn chẳng thể thấy được cái gì.

Một lần một người giữ chức vụ cao bị mất chức, người đó bị bỏ đứng trên đường tối như thế, con đường mà bây giờ trở nên thậm chí còn tối hơn. Khoảnh khắc sáng đó đã không cho nhiều sáng hơn nhưng thay vì thế thậm chí còn gây ra mù hơn. Đó là lí do tại sao một khi một người đã đạt tới một chức vụ quan trọng, người đó không muốn buông bỏ nó. Người đó muốn bám lấy nó bằng bất kì giá nào.

Đó là điều rất kì lạ. Đầu tiên, mọi người liều mạng sống của họ để đạt tới chức vụ nào đó, thế rồi họ liều mạng sống để vẫn còn ở đó. Và nếu bạn muốn vẫn còn ở chức vụ quan trọng, chỉ có một cách, và đó là liên tục cố kiếm chức vụ thậm chí cao hơn. Để duy trì một chức vụ cần phải liên tục làm nỗ lực trong cuộc đua chạy lên trước, vì mọi người đang cố kéo bạn xuống mọi lúc. Hàng trăm người đang cạnh tranh vì cùng chức vụ đó.

Chính trị là việc tìm kiếm của người yếu, cuộc hành trình của người bất lực. Cho nên bạn càng bất lực bên trong, bạn sẽ càng cố thu lấy cách thức là người quyền lực hơn ở bên ngoài. Nhưng xin nhớ một điều trong tâm trí: tôi gọi mọi thứ đó là chính trị, cái cho bạn quyền lực bên ngoài. Thế thì dù đó là của cải hay tri thức thu được từ kinh sách, bạn vẫn còn yếu. Bạn đã học thuộc lòng Gita, và khi nhu cầu nảy sinh bạn bắt đầu trích dẫn Gita. Nhưng bạn không phải là một Krishna; Gita này không phải là cái gì đó đã được trải nghiệm bởi cái ngã bên trong của bạn. Điều này đã được đổ vào trong bạn từ bên ngoài, nó không tới từ bên trong. Nếu mà nó tới từ bên trong, bạn chắc sẽ rất mạnh. Và nếu bởi việc mang nó từ bên ngoài vào bạn nghĩ rằng bạn đã trở nên rất mạnh, thế thì đó chỉ là ảo tưởng về quyền lực.

Lời kinh này nói:

 

Ham muốn quyền lực một cách mãnh liệt.

 

Quyền lực nào? Dứt khoát không phải là quyền lực tới từ của cải, chức vụ, kinh sách hay tri thức vay mượn. Khao khát về quyền lực đó, cái không phụ thuộc vào bất kì cái gì ngoài cái được sinh ra từ bên trong bạn, cái không thể được thu lấy nhưng là bẩm sinh, cái không thể được mang từ chợ nhưng là việc nở hoa của hồn bạn. Và nó chảy ra ngoài, từ cái bên trong, không chảy tới cái bên trong từ cái bên ngoài.

Bây giờ bạn sẽ có khả năng hiểu kết nối giữa ham muốn và quyền lực trong lời kinh này.

Khao khát ngụ ý ham muốn cái bên trong. Và quyền lực cũng được ẩn kín bên trong, cái cũng được sinh ra ở đó. Duy nhất qua loại quyền lực này bạn sẽ thực sự trở nên mạnh. Đó là lí do tại sao chúng ta đã gọi Vardhman, là “Mahavira” – chiến binh vĩ đại.

Không phải là dường như Mahavira chắc sẽ thắng nếu ông ấy thi đấu vô địch vật, như Gama. Đó không phải là cái gì giống như điều đó. Dầu vậy, chúng ta không thể gọi một người như Gama, là “Mahavira” – vì mặc dầu thân thể vật lí của anh ta là mạnh, hồn bên trong là rất yếu. Và thân thể sẽ kéo dài được bao lâu? Gama chết vì lao phổi và những ngày cuối cùng của anh ta đã rất đau đớn.

Bạn sẽ ngạc nhiên mà biết rằng đến cuối, mọi đô vật đều chết từ những bệnh rất nguy hiểm và rằng những ngày cuối của họ là rất đau đớn – vì bất kì sức mạnh nào họ có đều ở trong thân thể của họ. Họ lầm sức mạnh của thân thể họ là sức mạnh riêng của họ, và khi thân thể họ bắt đầu suy yếu họ cảm thấy họ đã bị lừa. Và thân thể sẽ suy tàn đi. Thân thể của đô vật mất sức mạnh của nó nhanh hơn nhiều vì người đó đã dùng sai nó. Mọi hình thức đấu vật là việc dùng sai với thân thể. Điều xảy ra nhân danh luyện tập không phải là luyện tập mà là gây áp lực.

Cho nên đô vật đang gây áp lực cho thân thể anh ta. Bằng việc làm như vậy, bằng áp đặt nhiều áp lực lên cơ bắp của mình, anh ta đang ép buộc máy tuần hoàn để cho cơ bắp của mình căng phồng lên. Đó là lí do tại sao không đô vật nào sống tới già; anh ta chết sớm. Thân thể đáng ra có thể đã phục vụ trong sáu mươi năm bây giờ sẽ kéo dài chỉ trong bốn mươi năm. Bạn đã dùng tới hai mươi năm năng lượng một cách bạo hành.

Người luyện thể hình chết sớm, và những ngày cuối cùng của những “người mạnh” này là rất buồn và đau. Khi tuổi già bắt đầu lộ ra họ bắt đầu nhận ra rằng họ thực tại là người yếu và ảo tưởng về quyền lực đã tới với họ thì đã tới qua thân thể.

Chúng ta đã gọi là Vardhman, “Mahavira” – chiến binh vĩ đại. Chúng ta đã gọi người đó là vậy vì sinh lực của người đó nảy sinh từ chỗ mà nó không bao giờ có thể bị giằng đi: nó nảy sinh từ bên trong. Nó không phụ thuộc vào bất kì phương tiện nào – không của cải, không chức vụ, không thân thể. Nó không phụ thuộc chút nào: nó là của chúng ta, nó là tự do. Điều này chúng ta đã gọi là quyền năng của cái ngã. Cái là của chúng ta là quyền năng của cái ngã. Bất kì cái gì chúng ta có được từ ai đó khác theo bất kì cách nào, bất kì cái gì là phụ thuộc vào sự giúp đỡ của người khác, đều là quyền năng giả.

 

Ham muốn quyền lực một cách mãnh liệt.

 

Ham muốn quyền lực này một cách mãnh liệt và loại bỏ chú ý của bạn khỏi mọi kiểu quyền lực khác, vì chú ý tới những kiểu quyền lực đó sẽ ngăn cản quyền lực này khỏi phát triển. Và trong khi bạn vẫn còn phụ thuộc vào người khác, bạn sẽ thấy rằng bạn đang trở nên yếu đi mỗi ngày. Mọi người phụ thuộc đều trở nên yếu. Phụ thuộc, không thành vấn đề nó thuộc kiểu nào, mang tới yếu nhược.

Tất cả chúng ta đều phụ thuộc, và chúng ta đã tạo ra đa dạng cách thức và phương tiện qua đó chúng ta có được ấn tượng giả rằng chúng là có quyền lực. Phụ thuộc là lừa dối. Nó mang tới cảm giác về quyền lực, nhưng quyền lực không bao giờ được đạt tới.

Chỉ có một quyền lực, quyền lực mà bạn là người chủ nó, và không cái gì bên ngoài bạn có thể làm tăng nó hay làm giảm nó. Không ai có thể giằng lấy nó khỏi bạn hay phá huỷ nó. Cho dù thân thể bạn đang đi tới kết thúc cuộc sống của nó, điều đó không tạo ra một chút khác biệt nào cho quyền lực của bạn. Ngọn lửa bên trong của bạn dù vậy sẽ liên tục chiếu sáng rực rỡ, sinh lực bên trong của bạn sẽ không là kẻ yếu chút nào. Không cái gì có thể dập tắt sinh lực đó. Sinh lực đó là vĩnh hằng và vô tận. Ham muốn quyền lực một cách mãnh liệt là đi tìm cội nguồn vĩnh hằng đó.

Và có điều khác rất thú vị. Một cách tự nhiên quyền lực bạn có được từ bên ngoài được biểu lộ ra bên ngoài. Bên trong bạn yếu, nhưng bên ngoài mọi người nhìn bạn với con mắt choáng ngợp. Sau khi bạn đã trở thành tổng thống mọi người cúi mình với bạn, mọi người bắt đầu hát lời ca ngợi bạn. Tất cả mọi người bắt đầu tin rằng bạn là mạnh mẽ, và bên trong bạn là tuyệt đối bất lực và yếu. Sâu bên trong bạn biết rằng không có quyền lực như vậy, nhưng toàn thế giới đang thấy ảnh hưởng của quyền lực. Mọi người có thể cảm thấy ảnh hưởng của quyền lực đó mà đã được thu thập bằng các phương tiện bên ngoài, vì nó là cái gì đó mà họ đã trao cho bạn. Bạn là gương đơn giản phản xạ quyền lực của họ, cái đang trả lại quyền lực của họ lên họ. Họ có thể thấy điều họ đã trao cho bạn.

Nhưng quyền lực được sinh ra ở bên trong thì nói chung không thể được người khác thấy. Nó có thể được thấy chỉ bởi những người có kinh nghiệm nào đó về cái ngã bên trong, bằng không thì không thấy được đâu.

Nếu Mahavira đi ngang qua, đừng bao giờ nghĩ rằng bạn chắc sẽ có khả năng nhận ra ông ấy. Nhưng nếu Gama đi qua, bạn chắc có khả năng nhận ra ông ta ngay lập tức. Nếu một hoàng đế đi qua, bạn chắc đã không ngần ngại nhận ra ông ta. Nếu vị phật đi qua, bạn chắc sẽ không có khả năng nhận ra ông ấy, vì quyền lực của phật tới từ cội nguồn và bạn không có mắt để thấy nó. Đó sẽ chính là cái đối lập: nếu Phật đi qua bạn, bạn sẽ nghĩ, “Người này chả là gì, không quan trọng.” Bạn sẽ gặp khó khăn lớn trong việc nhận ra ông ấy, vì loại nhận ra này ngụ ý rằng toàn thể đời bạn phải được biến đổi để cho bạn nhận ra ông ấy.

Đó là lí do tại sao không dễ nhận ra vị phật. Để nhận ra vị phật bạn phải thay đổi bản thân bạn. Để nhận ra ông ấy, bạn không thể vẫn còn là cái ngã cũ của bạn, bạn phải là mới – chỉ thế thì bạn có thể nhận ra ông ấy. Nhưng ai muốn nhận phiền phức nhiều thế? Cho nên chúng ta nói: “Cần gì nhận ra vị phật nếu trong quá trình này tôi phải thay đổi?”

Cách thức chúng ta đang vậy, chúng ta sẽ không có khả năng nhận ra phật, chúng ta sẽ bỏ lỡ ông ấy. Nhưng vâng, chúng ta sẽ có khả năng nhận ra các chính khách, người giầu có, các tướng lĩnh. Cách thức chúng ta đang vậy, chúng ta có thể nhận ra họ, vì không có khác biệt giữa họ và chúng ta. Chúng ta là một phần thiết yếu của cùng thế giới. Chúng ta nói cùng ngôn ngữ – nhân cách của chúng ta là như nhau. Và bất kì cái gì họ có đã được chúng ta trao cho họ. Chúng ta biết điều đó rất rõ; rằng điều đó thuộc về chúng ta.

Cho nên kinh này nói:

 

Ham muốn quyền lực một cách mãnh liệt.

 

Và quyền lực đó mà đệ tử này sẽ thèm muốn là cái sẽ làm cho anh ta dường như là hư vô trong con mắt của mọi người.

Điều rất cần thiết là bạn hiểu điều này cho đúng. Nếu bạn cảm thấy rằng bạn có ham muốn về tâm linh, nhưng ẩn đằng sau ham muốn đó là ao ước rằng mọi người sẽ chạm chân bạn khi họ gặp bạn, thế thì bạn sai. Nếu bạn ao ước những điều như vậy bạn không là gì ngoài chính khách trá hình sư. Bản tính của bạn là bản tính của chính khách. Nếu bạn nghĩ rằng ngày bạn đạt tới tính tâm linh và trở thành người trí huệ, bạn sẽ trưng ra cho mọi người điều bạn được tạo ra, họ sẽ chứng kiến phép màu của bạn – nếu bạn có bất kì ước muốn nào như vậy ẩn bên trong bạn, bạn đang phạm sai lầm trong việc bước vào con đường tôn giáo. Đi vào chính trị chắc sẽ là tốt hơn cho bạn. Điều đó chắc sẽ là trung thực và rõ ràng hơn.

Tôi gặp các sư, tôi gặp người thánh thiện: việc tìm kiếm của họ cũng là chính trị về nền tảng. Họ cũng quan tâm tới những người dần biết về quyền lực của họ. Họ không chỉ quan tâm tới việc đạt tới quyền lực bên trong – mối quan tâm của họ là vào những người biết về việc đó. Cho dù họ không có quyền lực như vậy, họ được thoả mãn nếu mọi người nói về họ.

Khi việc sinh quyền lực thực xảy ra, chỉ vài người có thể nhận ra điều đó. Liệu điều đó có thể được nhận ra hay không, không phải là mối quan tâm cho người tìm kiếm. Nếu mọi người có thể nhận ra điều đó, việc này sẽ cho họ thoải mái nào đó; nếu mọi người không thể nhận ra, điều đó là không may của họ. Nhưng bản thân người tìm kiếm không quan tâm chút nào tới mọi điều này. Người đó chỉ quan tâm tới làm sao việc tìm kiếm của mình có thể làm cho mình thành có quyền lực: “Điều tôi là vậy trong mắt của người khác là mối quan tâm của mắt người khác. Đó là vấn đề của họ, nó không liên quan tới tôi.” Và nếu người tìm kiếm giữ nhận biết này người đó sẽ trở thành hư vô. Mọi người sẽ không có khả năng nhận ra người đó từ bên ngoài, vì mọi thứ mà những người hướng ra bên ngoài nhận ra sẽ không hiện diện trong người đó.

Những người hướng ra bên ngoài có thể nhận ra cái gì? Họ có thể nhận ra nếu bạn có tiền đổ ra từ túi của bạn. Mọi người tới tôi và nói, “Không bao giờ thiếu tiền tại chỗ của người thánh thiện nào đó – cho dù hàng nghìn người tới, không bao giờ thiếu thức ăn, cho dù cả trăm nghìn người tới, không bao giờ bị thiếu.” Những người này đã quay lại không bị ấn tượng bởi tính tâm linh của người thánh thiện, nhưng bởi qui mô của của cải của người đó.

Mọi người tới tôi và nói với tôi rằng khi họ tới thăm người thánh thiện nào đó, bùa hộ mạng xuất hiện trong tay người đó, tro thiêng xuất hiện. Những người này đã quay lại bị ấn tượng bởi phép màu, không bởi tính tâm linh. Ham muốn sâu đằng sau quyền năng này, cái tạo ra bùa hộ mạng và tro không phải là tính tâm linh; cũng không phải là lí do mọi người có tính tâm linh ấn tượng. Tất cả họ bị ấn tượng bởi việc trưng ra quyền năng. Nếu chúng ta bị ấn tượng khi người ốm khoẻ lại sau khi người đó chạm chân người thánh thiện, điều đó không phải là tâm linh, điều đó là cái gì đó khác. Chúng ta hiểu ngôn ngữ của thế giới bên ngoài.

Nhưng chúng ta sẽ không có khả năng nhận ra một người như Phật. Người ốm không trở nên khoẻ bằng việc chạm chân ông ấy, mà ông ấy cũng không chữa lành bệnh cho người ốm bằng việc chạm chân anh ta. Cho dù bởi tình cờ nào đó điều này xảy ra, Phật không nói rằng ông ấy đã làm điều đó. Ông ấy chỉ nói rằng có lẽ đó là chuyện tình cờ, và rằng kết quả của hành động tốt riêng của người kia có thể đã đẩy nhanh việc chữa lành. Ông ấy không nói, “Ta đã làm điều đó.” Ông ấy chỉ nói, “Nó đã xảy ra giống thế này, nhưng đừng chú ý quá nhiều vào nó.” Không của cải, không chức vụ, không phép màu nào – cho nên thế thì làm sao bạn sẽ nhận ra Phật? Mọi cách mà bạn thường nhận ra ai đó, không có ở đó.

 

Từ “Tiếng nói của tĩnh lặng”, Ch.6 Ham muốn làm chủ cái ngã

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *


Notice: ob_end_flush(): failed to send buffer of zlib output compression (0) in /home/nhoshn0t/public_html/wp-includes/functions.php on line 5481