Ham muốn sống

Luật của cuộc sống là rất nghịch lí. Nó mang tới những kết quả mâu thuẫn. Chẳng hạn, ai đó muốn chạy đi khỏi cái bóng của mình thì thấy ra rằng trong khi chạy đi, cái bóng của người đó di chuyển cùng với người đó. Không có cách nào thoát khỏi cái bóng của bạn bằng việc chạy đi khỏi nó. Nếu bạn dừng lại, cái bóng cũng dừng lại. Nếu bạn chạy, cái bóng sẽ đuổi bạn với năng lượng tương đương. Chỉ có một cách loại bỏ cái bóng và đó là nhận ra rằng nó là cái bóng, rằng nó không phải là cái gì đó bản chất. Thế thì dù nó có đó hay không cũng không tạo ra khác biệt. Chạy đi khỏi cái bóng của bạn không phải là cách cứu bản thân bạn khỏi nó – cách duy nhất là trở nên nhận biết về thực tại của cái bóng. Thế thì, khi nhận ra rằng cái bóng chỉ là cái bóng, bạn bỏ nỗ lực cứu bản thân bạn khỏi nó; sau rốt, tại sao cố cứu bản thân bạn khỏi cái gì đó mà không tồn tại?

Và khoảnh khắc bạn bỏ nỗ lực chạy trốn, bạn được cứu. Đây là nghịch lí. Chừng nào bạn còn muốn thoát, bạn không thể thoát và ngay khi bạn không còn muốn thoát, bạn có thể thoát. Theo cùng cách người sống có thể chìm trong sông, nhưng xác chết sẽ không chìm; xác chết sẽ nổi trên sông. Người sống chìm, người chết nổi – và điều này dường như là rất mâu thuẫn. Luật của sông dường như rất phi logic. Người sống đáng phải được cứu vì cho dù người chết chìm xuống thì cũng không thành vấn đề – nhưng chính người sống bị chìm, còn người chết lại không chìm. Có lẽ người chết hiểu luật của sông giỏi hơn; người đó dường như biết cách hiện hữu cùng sông. Nhưng bất kì cái gì người sống làm, người đó lâm vào phiền phức.

Vấn đề là gì mà xác chết biết còn người sống không biết? Xác chết biết nghệ thuật của việc bỏ bản thân nó trong tay của sông và để sông làm điều nó muốn làm. Nếu bạn có thể làm điều đó, sông sẽ không cho phép bạn chìm, nó sẽ giúp bạn nổi. Người sống vật lộn với sông và trong chính vật lộn đó người đó bị phá huỷ và bị chìm. Sông không nhấn chìm người đó; người đó phá huỷ bản thân mình qua vật lộn riêng của mình và chìm. Nếu sông có thể giúp xác chết nổi, nó cũng có thể giúp bạn nổi. Và nếu người sống hành xử theo cùng cách với sông như người chết hành xử, sông không thể nào làm chìm người đó. Nhưng để làm điều này là cực kì khó.

Hành xử dường như người đó là chết – đó là phẩm chất của sannyasin. Và ngày người sống bắt đầu hành xử như xác chết, người đó đạt tới cuộc sống tối thượng. Sống liên tục trượt ra khỏi bàn tay của bất kì người nào cố giữ lấy nó bằng việc nắm chặt nó.

Jesus đã nói rằng nếu bạn cố giữ cuộc sống của bạn, bạn sẽ làm mất nó, nhưng nếu bạn sẵn lòng làm mất nó bạn sẽ có cuộc sống dư thừa, cuộc sống đầy đủ.

Những lời kinh này trỏ tới chính nghịch lí này. Lời kinh thứ nhất nói:

 

Giết ham muốn sống.

 

Nhưng tại sao? Tại sao bạn phải giết ham muốn sống? Để cho bạn có thể có sống, để cho bạn có thể đạt tới sống, để cho bạn có thể biết nó và sống nó, để cho bạn có thể biết sống là gì.

Những người có tâm trí bị chất đầy bởi ham muốn sống thì không thể biết sống. Điều này là mâu thuẫn. Điều đáng phải là những người ham muốn sống thì có được nó – nhưng họ không có được. Họ chỉ có được chết, họ chỉ chết, và thời gian của họ chỉ bị dành vào việc chết.

Nhưng ai đó buông bỏ ham muốn sống, người nói rằng mình không có lo nghĩ về sống, không ham muốn – “Ngay cả chết muốn tới ngay bây giờ, để nó tới. Tôi không lo nghĩ, tôi sẵn lòng chết” – người đó dần biết cái là bất tử. Điều đó là mâu thuẫn, nhưng có lí do cho mâu thuẫn này. Chỉ khi trời rất tối, và mây dày đặc đã tụ lại trên trời, sét mới có thể được thấy. Nếu có bối cảnh tối, đen, thế thì sét là sáng chói. Nếu bạn muốn thấy sét thế thì bối cảnh mây tối là cần thiết.

Với những người muốn nhìn sống, điều cần thiết là chấp nhận bối cảnh của chết. Tia lửa của sống chiếu sáng cho ai đó người đã chấp nhận chết. Người sợ chết, người khiếp hãi và cố cứu bản thân mình khỏi nó, không thể thấy tia lửa của sống. Việc chấp nhận chết và việc nhận ra tính bất tử là đồng thời. Tất cả chúng ta đều sợ chết, nhưng không phải dường như nỗi sợ này sẽ cứu chúng ta khỏi chết! Bằng bất kì cách nào chết sẽ tới, nhưng vì nỗi sợ này chúng ta không thấy sống đang ngay ở đây. Chừng nào chúng ta còn sợ chết, sống được trao cho chúng ta trôi qua chúng ta. Mắt chúng ta mãi mãi hội tụ vào chết và sống trôi qua chúng ta.

Sống là ở đây và bây giờ. Để sống cuộc sống không cần đi bất kì chỗ nào trong tương lai. Sống ngụ ý bạn ở đây và bây giờ. Bạn không cần quay lui, bạn không cần đi tới. Bạn đã có sống rồi, nhưng tâm trí bạn hoặc đi hướng tới các khoảnh khắc đã trôi qua trong quá khứ, hoặc đi vào những lo nghĩ tương lai. Nó bị mất hút trong việc làm kế hoạch cho tương lai, trong các khoảnh khắc thậm chí còn chưa tới. Và theo cách này, luồng sống tinh tế cứ chảy qua, và bạn không bao giờ trở nên quen thuộc với nó. Bạn không bao giờ có khả năng tắm trong nó, việc phát triển mối quan hệ với nó không bao giờ trở thành có thể cho bạn.

 

Giết ham muốn sống.

 

Tại sao? Để cho bạn có thể có sống.

Ham muốn về sống ngụ ý tương lai. Mọi ham muốn đều có liên quan tới tương lai, không ham muốn nào xuất hiện trong hiện tại. Đây là điều rất kì lạ: bạn không thể đắm chìm bản thân bạn vào bất kì ham muốn nào nếu bạn ở trong khoảnh khắc hiện tại. Ham muốn bao giờ cũng dành cho tương lai, nó bao giờ cũng trong tương lai. Với ham muốn, thời gian được cần; vì thời gian hoàn thành của nó là được cần tới, không gian là được cần. Bất kì khi nào bạn ham muốn cái gì đó, chính việc ham muốn đó là trong tương lai.

Nếu không có tương lai thế thì ham muốn chết, và nếu không có ham muốn thế thì tương lai đi tới kết thúc.

Có hai khả năng: hoặc ham muốn phải bị bỏ đi và thế thì người này có thể ở trong hiện tại, hoặc, nếu người này đi vào trong hiện tại thế nữa ham muốn bị rơi rụng đi – vì không có cách nào để phát sinh ham muốn ở đây và bây giờ, trong hiện tại. Bạn cần cái gì ngay ở đây và bây giờ? Nghĩ về nó một chút đi. Bạn có thể có ham muốn nào trong khoảnh khắc này? Ngay khi bạn ham muốn, bạn đã đi vào trong tương lai. Không thể có kết nối nào giữa ham muốn và hiện tại. Khoảnh khắc bạn ham muốn, bạn đã bỏ hiện tại. Bạn đã loại bỏ bản thân bạn cho ngày mai, cho ngày sắp tới; tâm trí của bạn đã chạy mất.

Cho nên nghĩa của “ham muốn sống” cũng là điều bạn tìm kiếm về sống trong tương lai. Nhưng sống là ở đây và bây giờ, sống là bạn. Bạn đang đứng ở giữa nó, nhưng mắt bạn dồn vào ngày mai. Đó là lí do tại sao ngày hiện thời không thể được thấy, nó bị bỏ qua. Đó là lí do tại sao kinh này nói loại bỏ “ham muốn sống” – để cho bạn có thể làm quen với bản thân sống. Bỏ ham muốn về thoải mái đi; để cho thoải mái đó có thể là của bạn.

Mọi người bị bất hạnh, không thoải mái – không phải vì chính trong bản tính của sống là bất hạnh nhưng bởi vì chúng ta không biết nghệ thuật về là hạnh phúc, ở trong trạng thái thoải mái. Chúng ta biết nghệ thuật làm cho bản thân chúng ta bất hạnh, không thoải mái – tới mức độ không thể tưởng tượng được. Chúng ta tìm kiếm khổ. Người có ham muốn về tương lai, và mọi ham muốn đều là về tương lai, nhất định rơi thành con mồi của bất hạnh vì tương lai không bao giờ tới, nó chỉ dường như đang tới. Cái thực tại tới là hiện tại; cái không bao giờ tới là tương lai. Không thành vấn đề cái gì bạn làm, cái bạn có được là là hiện tại. Và nếu tâm trí bạn ở trong thói quen sống trong tương lai, thế thì hôm nay bạn sẽ sống trong tương lai, ngày mai nữa, và ngày kia cũng thế. Bất kì ngày nào tới, bạn sẽ ở trong tương lai. Và làm sao bạn có thể có điều bạn muốn trong tương lai? Nếu tương lai không bao giờ tới, khi nào ao ước tương lai của bạn sẽ được hoàn thành? Kết quả sẽ là bất hạnh. Đó là lí do tại sao kết quả của ham muốn bao giờ cũng là bất hạnh. Sống không phải là bất hạnh, ham muốn là bất hạnh. Ham muốn càng có đấy, khổ càng có đấy. Nếu bạn rất bất hạnh, đừng nghĩ đó là vì sự tồn tại giận bạn. Nếu bạn rất bất hạnh điều đó chỉ chỉ ra rằng bạn đầy ham muốn. Và khi những ham muốn đó vẫn còn không được đáp ứng, thế thì vết thương của bất hạnh tăng trưởng trong lòng bạn.

Nếu bạn rất bất hạnh, đừng cố bỏ bất hạnh. Thay vì thế, bỏ ham muốn – vì bất hạnh chỉ là kết quả. Chính ham muốn là hạt mầm. Người đã gieo hạt mầm đã bắn mũi tên của mình. Mũi tên này có thể bị dừng lại chỉ tới điểm chừng nào nó chưa bị thả ra khỏi cung. Sau khi thả nó ra, không có cách nào để dừng mũi tên này.

Bất kì ai ham muốn đều khổ. Người đã gieo hạt mầm, người đã trồng cây giống và bây giờ người đó sẽ phải thu hoạch quả. Bất kì cái gì bạn đang khổ bây giờ đều là vì hạt mầm ham muốn bạn đã gieo trong quá khứ. Và nếu bạn không muốn khổ trong tương lai, trong những ngày phía trước, thế thì đừng gieo bất kì hạt mầm ham muốn nào hôm nay, vì bất kì hạt mầm nào bạn gieo bây giờ sẽ sinh ra quả – nếu không phải hôm nay thì ngày mai.

Điều này cũng đáng hiểu: khổ của bạn là tỉ lệ tương đương với ham muốn của bạn. Nếu bạn muốn khổ nhiều hơn, thế thì ham muốn nhiều hơn. Nếu bạn thực sự muốn hạnh phúc, thế thì đừng bao giờ hỏi xin hạnh phúc. Thế thì không ai sẽ bao giờ có khả năng làm cho bạn bất hạnh, không sức mạnh nào trên thế gian sẽ bao giờ có khả năng làm cho bạn bất hạnh. Thế thì, cho dù toàn thế giới chống lại bạn, điều đó không thể gây cho bạn một chút xíu khổ.

Nếu bạn không hỏi xin hạnh phúc, thế thì bạn bước ra ngoài cái vòng bất hạnh. Khoảnh khắc bạn hỏi xin hạnh phúc bạn đi vào trong thế giới của bất hạnh. Bạn hỏi xin hạnh phúc chừng nào, điều đó xác định ra bạn nhận bất hạnh chừng nấy.

Tính toán này không bao giờ xuất hiện cho chúng ta, qui tắc nghịch lí này không bao giờ xuất hiện cho chúng ta. Đó là lí do tại sao chúng ta khổ nhiều thế. Chúng ta hỏi xin hạnh phúc nhưng điều chúng ta có được là bất hạnh. Tất cả chúng ta đưa nỗ lực của mình vào việc cố là hạnh phúc nhưng chúng ta phạm sai lầm nền tảng: hạnh phúc không có quan hệ với nỗ lực, hạnh phúc có quan hệ tới không hỏi xin nó.

Lão Tử nói, “Không ai hạnh phúc như ta vì ta không bao giờ hỏi xin hạnh phúc.” Ngọc quí trút xuống bạn khi bạn không hỏi xin. Ai đó không bao giờ hỏi xin bất kì cái gì lại có được mọi thứ còn người hỏi xin thì mất mọi thứ. Trên thế gian này, người sống như kẻ ăn xin thì sống một cách bất hạnh còn người sống như hoàng đế thì sống một cách hạnh phúc.

Nhưng tôi gọi ai là hoàng đế? Tôi gọi một người là hoàng đế là người không hỏi xin cái gì, không hỏi xin ngay cả hạnh phúc; và tôi gọi một người là kẻ ăn xin là người cho dù người đó không hỏi xin cái gì khác mà chỉ hỏi xin hạnh phúc. Cho nên những người chúng ta bình thường gọi là hoàng đế thì thực tại là kẻ ăn xin, vì họ đang hỏi xin hạnh phúc. Và đôi khi chuyện xảy ra là một người có vẻ như người ăn xin lại là hoàng đế bên trong. Chúng ta đã thấy Phật – ông ấy đi ăn xin trên đường với bình bát ăn xin nhưng ông ấy là hoàng đế thực. Ông ấy không hỏi xin bất kì cái gì, ông ấy đã từ bỏ ham muốn về thoải mái. Người như vậy trở thành hạnh phúc.

Thực nghiệm với điều này một chút. Trong ba ngày bạn ở đây cùng tôi, không nuôi dưỡng bất kì ham muốn hạnh phúc hào, và thế rồi xem lòng bạn được tràn ngập với hạnh phúc thế nào. Không có bất kì ham muốn an bình nào, và xem rối loạn bên trong bạn tan biến thế nào. Không cầu xin sự mãn nguyện và xem mãn nguyện trút xuống bạn thế nào. Xin thử điều này – chỉ thế thì bạn sẽ hiểu.

Đây là thực nghiệm sâu nhất về sống. Và bất kì cái gì đã được khám phá ra đối với sống, đây là phát kiến có ý nghĩa nhất trong tất cả: không hỏi xin hạnh phúc nếu bạn muốn là hạnh phúc, không hỏi xin an bình nếu bạn muốn là an bình. Bất kì cái gì bạn hỏi xin sẽ bị mất. Bất kì cái gì bạn không hỏi xin bạn sẽ có được. Bạn đã hỏi xin nhiều lần và đã thấy rằng bạn không nhận được nó. Bây giờ thử không hỏi xin và xem. Không cần tin vào tôi; có nhu cầu thực nghiệm.

Điều gì có thể xảy ra bởi việc tôi nói cho bạn điều này? Cho dù bạn hiểu nó về mặt trí tuệ, điều đó sẽ không mang kết quả nào – bạn sẽ phải có trải nghiệm nó. Trong vài ngày này mà chúng ta có, làm quyết định rằng ít nhất trong thời gian này bạn sẽ không hỏi xin hạnh phúc, bạn sẽ không hỏi xin an bình, bạn sẽ không hỏi xin mãn nguyện – và xem điều xảy ra.

Nếu bạn trải nghiệm chỉ một lần rằng bạn đạt tới hạnh phúc bởi việc không hỏi xin nó, thế thì tôi nghĩ bạn sẽ không phạm phải sai lầm về hỏi xin nó lần nữa, vì không ai muốn bất hạnh. Nếu chừng này được nhận ra, rằng chính qua việc hỏi xin mà bạn nhận được bất hạnh, thế thì việc hỏi xin có thể bị bỏ đi. Không có nhu cầu bản chất để hỏi xin – dầu sao đi chăng nữa không ai cảm thấy thoải mái về việc hỏi. Nhưng chỉ nếu lời kinh phi thường này được trải nghiệm thì bạn sẽ hiểu điều này.

 

Làm việc như những người làm việc có tham vọng.

 

Buông bỏ tham vọng, nhưng làm việc chăm chỉ như những người có tham vọng. Bạn có quan sát những người tham vọng và họ làm việc điên làm sao không? Ai đó phải trở thành thành viên của hội đồng lập pháp, ai đó phải trở thành thành viên của nghị viện của đất nước, ai đó phải trở thành bộ trưởng trong chính phủ – họ làm việc điên làm sao vì điều đó! Cứ nhìn cuộc đua không dừng của họ! Họ không bao giờ ngủ, họ không bao giờ nghỉ ngơi: suốt hai mươi bốn giờ một ngày họ chỉ có một mối quan tâm. Họ có sự tận tâm thế nào, họ có cảm giác gì về sự nghiệp của họ!

Kinh này nói bỏ tham vọng, nhưng làm việc cần mẫn như người có tham vọng. Cách thức người tham vọng chạy điên cuồng theo tiền, theo quyền, theo danh – tính điên này có phẩm chất của nó, và đáng học từ kiểu điên này. Bạn có thấy sự tập trung của người đang đi tìm tiền không? Khi bạn ngồi thiền, bạn ngồi xuống với thái độ, “Được, nếu điều đó xảy ra thì nó xảy ra, và nếu nó không xảy ra thì nó không xảy ra.” Nhưng khi bạn chạy theo tiền, bạn không nói với bản thân bạn, “Nếu nó xảy ra thì nó xảy ra, và nếu nó không xảy ra thì nó không xảy ra.” Thay vì thế bạn đặt cược mạng sống của bạn vào nó, bạn đặt cược mọi thứ bạn có.

Trong việc tìm bụi bẩn, người đặt cược mọi thứ mình có. Trong việc tìm nước cam lồ người đó không muốn đặt cược gì.

Học cái gì đó đi – ngay cả từ người điên đuổi theo tiền. Đừng điên về tiền nhưng ít nhất thấm đẫm tính điên này. Tính điên này sẽ là hữu dụng. Nếu bạn có thể đặt cùng loại điên đó vào trong việc tìm chân lí, không ai có thể giấu được nó khỏi bạn.

Nhìn Majnu, anh ấy điên làm sao vì Laila! Nếu bạn có thể trở thành người yêu say đắm Thượng đế theo cùng cách, ai sẽ có khả năng kìm bạn lại? Tường nào có thể cản trở bạn? Nhưng nhiều người trở thành Majnus cho Laila, nhiều người phát điên đuổi theo những thứ vô dụng, nhưng không ai phát điên đuổi theo cái gì đó xứng đáng. Khi có liên quan tới xứng đáng, họ tỏ ra thận trọng lớn.

Mọi người tới tôi… Tôi có một người bạn làm chính trị và là người đi tìm mãi các vị trí chính trị. Anh ta tới tôi và nói, “Xin thầy giúp tôi để cho thiền có thể xảy ra cho tôi.”

Tôi bảo anh ta, “Khi bạn muốn thiền bạn hỏi xin giúp đỡ của tôi, nhưng khi bạn muốn trở thành bộ trưởng chính phủ, bản thân bạn làm việc vất vả vì điều đó. Có lẽ từ này giúp đỡ là cái vỏ che đậy? Đây chỉ là thủ đoạn của bạn, chỉ là cái gì đó bạn muốn để được cho không. Bạn biết rằng nếu bạn muốn đi lên trước trong chính trị bạn sẽ phải làm việc vất vả với nó. Nhưng khi bạn muốn tiến bộ trong thiền, bạn nghĩ rằng ai đó khác sẽ làm việc này cho bạn. Có lẽ bạn không thực sự muốn đi vào trong thiền? Bạn làm việc vất vả để có được chỗ bạn muốn nhưng khi bạn không muốn đi đâu đó, bạn chỉ chơi với lời và bài nói.” Nhưng thế rồi tôi nói cho anh ta, “Nhớ trong đầu rằng ngày bạn trở nên chân thật về thiền và sẵn sàng làm việc chăm chỉ vì nó, vào ngày đó, sự giúp đỡ cũng sẽ tới.”

Giúp đỡ không tới miễn phí; nó phải được kiếm, bạn phải lấy các bước đi tới nó. Và chỉ những người không keo kiệt về giúp đỡ bản thân họ mới nhận được sự giúp đỡ. Chỉ những người chuyên tâm mới nhận được ân huệ – và điều đó nữa cũng không phải là miễn phí. Không cái gì là miễn phí, cho nên làm sao việc tìm chân lí tối cao và phúc lạc tối cao có thể là miễn phí? Lời kinh này nói buông bỏ tham vọng, nhưng làm việc chăm chỉ như người tham vọng.

 

Kính trọng sống như những người ham muốn nó.

 

Buông bỏ ham muốn về sống, nhưng không buông bỏ phẩm chất có trong những người điên với sống và người muốn sống với bất kì giá nào. Buông bỏ ham muốn của bạn nhưng có kính trọng với mọi sự sống.

 

Hạnh phúc như những người sống vì hạnh phúc.

 

Nhưng không ham muốn hạnh phúc. Không hỏi xin hạnh phúc, sống trong hạnh phúc. Điều này đáng để hiểu.

Mọi người hỏi làm sao họ có thể sống một cách hạnh phúc – tôi bảo họ sống chính khoảnh khắc này một cách hạnh phúc, và không hỏi làm sao. Khi thở, thở một cách vui vẻ; nếu bạn giơ tay lên, làm điều đó một cách vui vẻ; nếu bạn bước, ngồi, làm điều đó một cách vui vẻ. Bất kì cái gì bạn làm, làm nó một cách vui vẻ để cho mọi hành động của bạn trở thành thác đổ của hạnh phúc. Không đợi hạnh phúc và thậm chí không hỏi làm sao. Bất kì cái gì bạn có thể làm, cho dù là cái nhỏ nhất của những việc nhỏ… Nếu bạn quét bên ngoài nhà bạn, làm điều đó một cách vui vẻ nữa – tận hưởng nó.

Bất kì cái gì bạn phải làm, dù bạn ở bất kì đâu, không làm bất kì cái gì một cách bất hạnh, vì thế thì, cho dù bạn vào cõi trời, bạn sẽ vào một cách bất hạnh; ở đó nữa bạn bao giờ cũng xoay xở để tìm các lí do cho việc là bất hạnh. Bạn bao giờ cũng sẽ tìm bất hạnh, và ở đó nữa bạn sẽ làm phát sinh tối. Cho dù đích thân Thượng đế hiện diện, bạn sẽ thấy rằng cái gì đó này khác là sai, cho nên bạn có thể vẫn còn bất hạnh.

Bất kì cái gì bạn đang làm, làm nó một cách hạnh phúc. Không hỏi xin hạnh phúc. Trong những ngày ở trại này, chăm chú vào điều này. Sống một cách hạnh phúc, không hỏi xin hạnh phúc. Bất kì cái gì có thể xảy ra, tìm ra chỗ nào và làm sao bạn có thể tìm thấy hạnh phúc trong nó. Thế thì ngay cả một vỏ bánh mì khô cũng có thể cho bạn hạnh phúc – nếu bạn biết cách tìm ra nó. Nếu bạn biết cách là hạnh phúc, ngay cả nước thường cũng có thể làm dịu khát sâu sắc cho bạn. Nếu bạn biết cách là hạnh phúc thế thì ngay cả bóng râm của cây thường sẽ làm cho cung điện thành xấu hổ. Nếu bạn biết cách là hạnh phúc thế thì chỉ tiếng hót của chim buổi sáng, hay mặt trời mọc, hay cái đẹp của ngôi sao ban đêm, hay thậm chí một làn gió nhỏ, có thể trút hạnh phúc xuống bạn. Đừng bao giờ hỏi xin hạnh phúc – sống một cách hạnh phúc đi. Khoảnh khắc bạn hỏi, bạn đã bắt đầu sống trong bất hạnh.

Tìm trong mọi thứ quanh bạn để thấy chỗ có hạnh phúc. Hạnh phúc đó. Và uống một cách sâu sắc từ nó tới mức không một khoảnh khắc nào sẽ phí hoài, không một khoảnh khắc nào không có nó. Vắt kiệt nó. Dù cội nguồn hạnh phúc là bất kì cái gì, vắt kiệt nó! Khi bạn uống nước, khi bạn ăn thức ăn, khi bạn bước đi trên đường hay ngồi dưới cây và chỉ thở, ngay cả thế, sống trong hạnh phúc. Làm cho việc là hạnh phúc thành nghệ thuật sống, và không hỏi xin và ham muốn hạnh phúc.

Có nhiều hạnh phúc tới mức bạn sẽ không có khả năng thu thập tất cả nó. Có nhiều hạnh phúc tới mức mọi túi đựng và thùng của bạn sẽ dường như là quá nhỏ. Có nhiều hạnh phúc tới mức lòng bạn sẽ tràn đầy – và không chỉ bạn sẽ trở nên hạnh phúc mà bất kì ai ngồi gần bạn cũng sẽ bị xúc động bởi năng lượng đang hiện diện và nhảy múa của hạnh phúc của bạn. Bất kì chỗ nào bạn đi, bầu không khí hạnh phúc sẽ đi theo bạn: bất kì người nào bạn chạm vào, sẽ cảm thấy ánh sáng rực rỡ của hạnh phúc của bạn. Khi bạn nhìn vào ai đó, hoa của niềm vui sẽ nở bung ở đó. Bạn sẽ có nhiều hạnh phúc bên trong bạn tới mức bạn sẽ có khả năng chia sẻ nó, nó sẽ bắt đầu được chia sẻ.

Hạnh phúc, vui vẻ bắt đầu chia sẻ theo cách riêng của nó. Nó bắt đầu lan toả khắp xung quanh bạn. Các con sóng hạnh phúc sẽ nảy sinh trong bạn, và bài ca niềm vui sẽ phát toả từ bạn. Nhưng hạnh phúc không phải là đòi hỏi; hạnh phúc là cách sống.

Xin hiểu sự khác biệt này cho đúng. Hạnh phúc không phải là ước muốn, hạnh phúc là nghệ thuật sống. Khoảnh khắc bạn đòi hỏi nói, bạn đã bỏ lỡ. Học nghệ thuật này, bắt đầu từ chính khoảnh khắc này. Cái gì bị thiếu trong khoảnh khắc này? Khắp nơi quanh bạn chim đang hót, các tia sáng mặt trời đang chiếu lên bạn, cuộc sống đang nở hoa, bạn đang sống động. Tại khoảnh khắc này việc thiếu niềm vui là ở đâu? Khoảnh khắc này đầy niềm vui.

Nhưng nếu bạn ham muốn, thế thì bạn sẽ trở nên bất hạnh chính khoảnh khắc này. Đừng ham muốn. Trống rỗng, im lặng… thế thì ai có thể hạnh phúc hơn bạn? Kinh này nói:

 

Hạnh phúc như những người sống vì hạnh phúc.

 

Mặc dầu mọi thứ họ có được là bất hạnh. Những người sống vì tận hưởng không bao giờ có thể tìm thấy hạnh phúc. Nhưng đừng lo nghĩ về họ – bạn là hạnh phúc.

 

Từ “Tiếng nói của im lặng”, Ch.2 Ham muốn sống

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *


Notice: ob_end_flush(): failed to send buffer of zlib output compression (0) in /home/nhoshn0t/public_html/wp-includes/functions.php on line 5481